Chỉ hối tiếc khi thực sự muốn.
🟥 Mình có 6 năm học và sống ở Paris. Trước đấy khi còn ở VN , mình có ước sẽ đi xem Madona nếu bà ý đến Paris. Thế rồi, lúc bà ý sang mình đã không đi xem. Rồi các giải Roland garros , mình cũng nói sẽ mua vé đi xem mà cũng đã không làm. Giờ không còn sống ở Paris nưa, cứ mỗi dịp giải tenis , một trong bốn cuộc tranh tài lớn nhất diẽn ra mình ngồi xen ở nhà. Mình nghiêm lại là những điều chúng ta thực sự muốn thì phức tạp thế nào chúng ta cũng sẽ làm. Nếu không thì chỉ là những cái MUỐN nửa vời. Hoặc cũng có thể là cách vận hành của quy luật năng lượng. Một khi chúng ta quá khao khát môt cái gì đó, khi có thể thực hiện thì chúng ta lại không làm. Điều này rất rõ trong thể thao. Rất nhiều người muốn trở thành nhà vô địch nhưng họ không đạt được. Đôi khi không chỉ bởi vì họ không đủ giơi mà là có BÀN TAY của quy luật năng lượng. Hay một tên gọi khác là bước nhảy lượng tử để cân bàng năng lượng. Khái niệm này hơi mơ hồ và trừu tượng nhưng năng lượng luôn có một quyền năng khủng khiếp trong đời sông của con người.