Hôm nay, có một khoảnh khắc rất nhỏ… nhưng mình nghĩ mình sẽ nhớ rất lâu. Hai đứa cùng lúc quấy khóc. Không ai chịu ai. Nếu là trước đây, có lẽ mình đã rối. Có thể mình sẽ cố dỗ từng đứa. Hoặc vô thức trở nên căng thẳng. Nhưng hôm nay, mình chỉ nhẹ nhàng nói: “Lại đây với mẹ…” Hai đứa mỗi đứa một bên, chui vào lòng mình. Ba mẹ con ôm nhau. Không có gì đặc biệt xảy ra. Không cần dỗ dành nhiều. Không cần nói gì nhiều. Chỉ một cái ôm. Và rồi… tụi nhỏ nín. Rồi cười. Mình ngồi đó, ôm hai con… và nhận ra: Có những thứ không cần “giải quyết” chỉ cần được “ôm trọn”. Và có lẽ, điều con cần không phải là một người mẹ luôn biết phải làm gì… mà là một người mẹ ở đó thật sự!