Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
Apr
May
Jun
Jul
What is this?
Less
More

Memberships

18 contributions to LÀM CHỦ SỨC KHỎE-TỰ DO GIÀU CÓ
Mình đang nuôi con, ko phải nuôi suy nghĩ của người ngoài!
Có những lúc con ăn vạ… không phải ở nhà, mà là ở giữa chỗ đông người. Tiếng khóc to hơn. Ánh mắt xung quanh nhiều hơn. Và áp lực… cũng lớn hơn. Mình nhận ra, điều làm mình khó chịu lúc đó không chỉ là cảm xúc của con, mà còn là cảm giác… “mọi người đang nhìn”. Có lúc mình cũng vội vàng: dỗ cho nhanh, nói cho xong, chỉ để con nín. Nhưng rồi mình dừng lại. Mình tự hỏi: mình đang muốn giúp con… hay đang muốn thoát khỏi ánh mắt của người khác? Con không sai khi có cảm xúc. Con chỉ đang quá tải… theo cách của một đứa trẻ. Và giữa tất cả những ánh nhìn đó, mình chọn cúi xuống, nhìn vào mắt con, và ở đó. Không phải lúc nào con cũng nín ngay. Không phải lúc nào mọi thứ cũng “đẹp”. Nhưng ít nhất, con không phải một mình với cảm xúc của mình. Mình hiểu… không phải ai cũng thấy thoải mái trong những khoảnh khắc như vậy. Mỗi người lớn cũng có những áp lực riêng. Nhưng có lẽ, điều con cần nhất lúc đó không phải là sự hoàn hảo của người lớn… mà là một người đủ bình tĩnh để ở lại. Và mình đang học điều đó, mỗi ngày.
Mình đang nuôi con, ko phải nuôi suy nghĩ của người ngoài!
0 likes • Apr 16
@Nguyễn Giàu biết ơn Giàu đã dành thời gian đọc Nhật ký của mình !
Con chỉ cần 1 nơi an toàn !
Hôm nay, có một khoảnh khắc rất nhỏ… nhưng mình nghĩ mình sẽ nhớ rất lâu. Hai đứa cùng lúc quấy khóc. Không ai chịu ai. Nếu là trước đây, có lẽ mình đã rối. Có thể mình sẽ cố dỗ từng đứa. Hoặc vô thức trở nên căng thẳng. Nhưng hôm nay, mình chỉ nhẹ nhàng nói: “Lại đây với mẹ…” Hai đứa mỗi đứa một bên, chui vào lòng mình. Ba mẹ con ôm nhau. Không có gì đặc biệt xảy ra. Không cần dỗ dành nhiều. Không cần nói gì nhiều. Chỉ một cái ôm. Và rồi… tụi nhỏ nín. Rồi cười. Mình ngồi đó, ôm hai con… và nhận ra: Có những thứ không cần “giải quyết” chỉ cần được “ôm trọn”. Và có lẽ, điều con cần không phải là một người mẹ luôn biết phải làm gì… mà là một người mẹ ở đó thật sự!
Con chỉ cần 1 nơi an toàn !
Tái sinh …
Có một kiểu người sinh ra đã mang trong mình một trái tim rất khác. Họ cảm nhiều hơn, nghĩ sâu hơn, và tổn thương… cũng dễ hơn. Người ta gọi họ là “nhạy cảm”. Họ nghe một câu nói thoáng qua… nhưng nhớ rất lâu. Họ nhìn một ánh mắt… và hiểu cả những điều không được nói ra. Họ luôn là người đặt mình vào vị trí của người khác, nhưng lại hiếm khi có ai thật sự đặt mình vào vị trí của họ. Và rồi… cuộc đời, bằng một cách nào đó, sẽ buộc họ phải “chết đi”. Chết đi sự dễ tin. Chết đi thói quen luôn cố làm hài lòng tất cả. Chết đi cái cách họ tự bỏ quên chính mình chỉ để giữ một mối quan hệ. Chết đi phiên bản luôn nghĩ rằng: “chỉ cần mình tốt, mọi thứ sẽ ổn.” Đó không phải là một cái chết êm đềm. Đó là một quá trình đau đớn, giằng xé, và đôi khi là cô độc đến tận cùng. Họ bắt đầu nhận ra: Không phải ai cũng xứng đáng với sự tử tế của mình. Không phải ai cũng hiểu được độ sâu trong trái tim mình. Và không phải lúc nào yêu thương cũng được đáp lại. Nhưng chính từ đống tro tàn đó… một phiên bản mới bắt đầu được sinh ra. Một người nhạy cảm… nhưng có ranh giới. Một người vẫn yêu sâu sắc… nhưng không đánh mất bản thân. Một người vẫn thấu cảm… nhưng không còn chịu đựng vô điều kiện. Họ không còn cố gắng để được yêu. Họ bắt đầu chọn nơi xứng đáng để trao đi tình yêu của mình. Và điều kỳ lạ là… khi họ “chết đi” phiên bản cũ, cuộc đời họ lại bắt đầu nhẹ nhàng hơn. Không phải vì cuộc đời dễ hơn, mà vì họ đã không còn chống lại chính mình nữa. Người nhạy cảm không yếu đuối. Họ chỉ là những người đã cảm nhận cuộc đời quá sâu… đến mức phải học cách buông bỏ, để có thể sống tiếp một cách lành mạnh hơn. Nếu bạn đang ở trong giai đoạn “chết đi” đó, đừng sợ. Đó không phải là kết thúc. Đó là sự khởi đầu… của một phiên bản mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn dịu dàng theo cách rất riêng.
Tái sinh …
0 likes • Apr 15
@Nguyễn Giàu biết ơn Giàu ♥️ và chị @Nguyễn Huệ đã dành thời gian đọc nhật ký của mình !
Yêu bản thân có phải ích kỷ ko ?
Mình từng nghĩ yêu thương là phải hy sinh. Là phải chịu thiệt một chút, nhường một chút, im lặng một chút… để giữ hòa khí, để giữ người khác ở lại. Nhưng càng lớn, mình càng nhận ra… Những lần mình bỏ qua cảm xúc của chính mình không làm mình trở thành người tốt hơn. Nó chỉ khiến mình xa rời chính mình hơn. Có những giai đoạn, mình sống mà không thật sự “có mặt” với chính mình. Cơ thể mệt — mình bỏ qua. Cảm xúc buồn — mình nén lại. Trái tim mỏi — mình vẫn cố gắng. Cho đến khi… mọi thứ trong mình trở nên trống rỗng. Và lúc đó mình mới hiểu: Không ai có thể cho đi tình yêu một cách trọn vẹn nếu bên trong họ đang thiếu thốn. Không ai có thể chăm sóc người khác lâu dài nếu chính họ đang kiệt sức. Mình bắt đầu học lại từ những điều rất nhỏ: Lắng nghe cơ thể khi nó mệt Cho phép mình nghỉ khi không ổn Không ép mình phải luôn mạnh mẽ Và dần dần… mình quay lại được với chính mình. Bây giờ mình hiểu rằng: Yêu bản thân không phải là ích kỷ. Mà là nền tảng của mọi sự yêu thương. Bởi khi mình đủ đầy, mình không cần phải gồng lên để cho đi nữa. Mọi thứ trở nên tự nhiên. Nhẹ nhàng. Và thật. 🌿
Yêu bản thân có phải ích kỷ ko ?
1 like • Apr 13
@Nguyễn Huệ dạ , e cảm ơn chị, em chúc mừng chị 🥰.
Đứa trẻ …
Hôm nay mình vô tình nhìn thấy một video… Một người đàn ông tát vợ – khi cô ấy đang mang bầu. Nhưng điều làm mình đọng lại sâu nhất…không chỉ là người phụ nữ đó.Mà là đứa con. Đứa con đang ở trong bụng mẹ. Và cả những đứa trẻ… nếu đang đứng đó chứng kiến. Vì mình đã từng là một đứa trẻ như vậy. Lớn lên trong những âm thanh cãi vã, trong những lần người lớn làm tổn thương nhau, mình đã từng nghĩ… đó là “bình thường”. Cho đến khi lớn lên, mình nhận ra những điều một đứa trẻ nhìn thấy, sẽ trở thành cách nó hiểu về tình yêu. Và rồi có một vòng lặp rất lặng lẽ xảy ra. Những đứa trẻ từng chứng kiến tổn thương, lớn lên… lại dễ bước vào những mối quan hệ giống như vậy. Mình cũng đã từng đi qua một đoạn đường như thế. Nên hôm nay, mình không còn chỉ nhìn câu chuyện này bằng sự giận dữ. Mình nhìn nó… bằng sự tỉnh thức. Mình không muốn con mình lớn lên trong những điều mà ngày xưa mình đã từng chịu đựng. Mình không muốn con mình nghĩ rằng: tổn thương là một phần của tình yêu. Nên mình chọn khác đi. Mình có thể đã từng là nạn nhân. Nhưng mình không để con mình phải tiếp tục vai đó. Mình học cách yêu lại một cách lành mạnh hơn. Mình học cách đặt ranh giới dù không dễ. Không chỉ cho mình. Mà cho cả con mình. Vì đôi khi, chữa lành không bắt đầu từ bản thân mình, mà bắt đầu từ việc mình không muốn con mình phải đi lại con đường cũ. Nếu bạn đang ở trong một nơi khiến bạn tổn thương, mình hiểu… thật sự. Nhưng nếu bạn chưa thể làm điều gì đó cho chính mình, hãy nghĩ đến con bạn – tình yêu mà con sẽ học từ bạn là gì?
1-10 of 18
Nguyen Thanh
3
31points to level up
@nguyen-thanh-1213
Chạm & cảm 🌿 Hành trình học làm mẹ – nuôi dưỡng yêu thương từ bên trong - Chậm lại để lắng nghe chính mình

Active 13d ago
Joined Jan 26, 2026