Tôi vừa hoàn thành xong việc sửa nhà, nói đúng hơn là tháo dỡ nhà trong 1 tháng ròng. Tầm 5 năm trước khi tôi xây căn hộ này tôi luôn muốn nó có nhiều góc đẹp để flex, vì thế sự cầu kỳ là sự tập trung của tôi chứ không phải công năng sử dụng. Tôi đã dỡ bỏ: + Phòng tắm bồn tắm chỉ dùng chưa đến 3 lần + 1 phòng làm việc gần 50m2 với kệ sách dài 8m full trần, bàn làm việc chữ L to khủng với 3 màn hình, quầy bar, khu vực thiền.. tất cả đều xa xỉ với cuộc sống thật sự của tôi vì thế hầu như cả năm tôi không dùng phòng này mà chỉ thích cầm laptop ngồi dưới bàn ăn nhà bếp + và rất nhiều kệ, tủ quần áo, cây cảnh, bếp ướt… 10 năm trước tôi đã học được bài học “đừng sống để người khác xem”, nhưng 5 năm sau chính tôi lại dính mắc bài học đó ở một góc độ khác là chính tâm khởi khi xây nhà… Giờ đây để lại những không gian trống, thoáng đãng và đơn giản như chính tâm hồn và cách sống của tôi hiện tại. Tôi nhận ra mình đã từng chạy đua trong vòng xoáy kim tiền đến xém ch*t cho những thứ thật sự không cần dùng đến này sao. Dở bỏ hết không đơn giản là dọn nhà mà thật chất là hoạt động thanh lọc mạnh mẽ Tâm tham ái và chấp thủ của chính tôi. Xin được làm lại, được đơn giản và được sống với phong cách của chính mình mà không phải vì ai khác xem xét thêm một lần nào nữa.