Hơn 10 năm trước… tôi đã từng là một thằng rất bế tắc. Tối qua tôi thao thức gần như cả đêm. Không ngủ được. Và trong cái khoảng lặng đó…tôi nhớ về mình của hơn 10 năm trước. Một thằng sinh viên mới ra trường. Tay trắng. Mông lung. Bế tắc. Không biết đời mình sẽ đi về đâu. Ngày đó, tôi không có gì để tự hào cả. Công việc không ổn. Tiền không có. Tương lai không thấy. Gia đình thì áp lực. Bạn bè thì mỗi người một hướng. Còn mình…loay hoay như một kẻ đang cố bơi giữa dòng nước lớnnhưng càng bơi càng chìm. Tôi đã từng làm đủ thứ việc. Bồi bàn. Làm thuê. Chạy sự kiện. Bán hàng. Môi giới. Việc gì có tiền là làm. Không phải vì đam mê. Mà vì không làm thì không có tiền sống. Ngày đó, tôi không có quyền được chọn việc mình thích. Tôi chỉ có quyền chọn: làm việc gì để tồn tại qua ngày mai. Và cái đau nhất…không phải là làm vất vả. Cái đau nhất là: Làm rất nhiều…nhưng cuộc sống vẫn không nhúc nhích. Sáng dậy đi làm. Tối về mệt rã người. Cuối tháng nhìn lại…vẫn thiếu. Vẫn lo. Vẫn bí. Vẫn thấy mình thua cuộc. Có những lúc trong túi gần như không có tiền. Có những lúc nhìn người khác đi lên, mình chỉ biết im lặng. Có những lúc nhớ nhà…nhưng không dám về quê. Không phải vì không muốn về. Mà vì không có tiền để về. Nghe thì đơn giản. Nhưng ai từng rơi vào cảm giác đó mới hiểu… Nó nhục. Nó tủi. Nó đau. Đau vì mình là đàn ôngmà bất lực. Đau vì mình còn trẻmà đã thấy đời tối quá. Đau vì mình đã cố rồi…nhưng vẫn không thấy ánh sáng ở đâu. Có những giai đoạn, tôi đã tự hỏi rất nhiều lần: “Đời mình chỉ đến thế thôi sao?” “Chẳng lẽ mình cứ sống mãi kiểu này?” “Chẳng lẽ mình sinh ra để chật vật, để vá víu, để sống qua ngày?” Cái đáng sợ nhất của nghèo khó…không chỉ là thiếu tiền. Mà là nó ăn mòn lòng tin. Nó làm mình nghi ngờ bản thân. Nó làm mình thấy tương lai mờ đi. Nó làm mình quen với việc sống thấp hơn khả năng của chính mình. Rồi vài năm sau…