#Biết ơn internet!
Hơn 10 năm trước… tôi đã từng là một thằng rất bế tắc.
Tối qua tôi thao thức gần như cả đêm.
Không ngủ được.
Và trong cái khoảng lặng đó…tôi nhớ về mình của hơn 10 năm trước.
Một thằng sinh viên mới ra trường.
Tay trắng.
Mông lung.
Bế tắc.
Không biết đời mình sẽ đi về đâu.
Ngày đó, tôi không có gì để tự hào cả.
Công việc không ổn.
Tiền không có.
Tương lai không thấy.
Gia đình thì áp lực.
Bạn bè thì mỗi người một hướng.
Còn mình…loay hoay như một kẻ đang cố bơi giữa dòng nước lớnnhưng càng bơi càng chìm.
Tôi đã từng làm đủ thứ việc.
Bồi bàn.
Làm thuê.
Chạy sự kiện.
Bán hàng.
Môi giới.
Việc gì có tiền là làm.
Không phải vì đam mê.
Mà vì không làm thì không có tiền sống.
Ngày đó, tôi không có quyền được chọn việc mình thích.
Tôi chỉ có quyền chọn:
làm việc gì để tồn tại qua ngày mai.
Và cái đau nhất…không phải là làm vất vả.
Cái đau nhất là:
Làm rất nhiều…nhưng cuộc sống vẫn không nhúc nhích.
Sáng dậy đi làm.
Tối về mệt rã người.
Cuối tháng nhìn lại…vẫn thiếu.
Vẫn lo.
Vẫn bí.
Vẫn thấy mình thua cuộc.
Có những lúc trong túi gần như không có tiền.
Có những lúc nhìn người khác đi lên, mình chỉ biết im lặng.
Có những lúc nhớ nhà…nhưng không dám về quê.
Không phải vì không muốn về.
Mà vì không có tiền để về.
Nghe thì đơn giản.
Nhưng ai từng rơi vào cảm giác đó mới hiểu…
Nó nhục. Nó tủi. Nó đau.
Đau vì mình là đàn ôngmà bất lực.
Đau vì mình còn trẻmà đã thấy đời tối quá.
Đau vì mình đã cố rồi…nhưng vẫn không thấy ánh sáng ở đâu.
Có những giai đoạn, tôi đã tự hỏi rất nhiều lần:
“Đời mình chỉ đến thế thôi sao?”
“Chẳng lẽ mình cứ sống mãi kiểu này?”
“Chẳng lẽ mình sinh ra để chật vật, để vá víu, để sống qua ngày?”
Cái đáng sợ nhất của nghèo khó…không chỉ là thiếu tiền.
Mà là nó ăn mòn lòng tin.
Nó làm mình nghi ngờ bản thân. Nó làm mình thấy tương lai mờ đi. Nó làm mình quen với việc sống thấp hơn khả năng của chính mình.
Rồi vài năm sau…
Tôi gặp một người anh.
Anh không đưa cho tôi tiền.
Anh không hứa hẹn viển vông.
Anh không vẽ ra giấc mơ màu hồng.
Nhưng anh nói với tôi về một thứ rất khác:
Một phong cách sống khác.
Một cách nghĩ khác.
Một con đường khác.
Từ đó…tôi tìm đến internet.
Và với nhiều người, internet chỉ là nơi để lướt, xem, giải trí, giết thời gian.
Nhưng với tôi lúc đó…
internet là cánh cửa sống còn.
Là nơi cho tôi một hy vọng mới.
Là nơi cho tôi cơ hội mới.
Là nơi cho tôi hiểu rằng:
Một người không có quan hệ, không có điểm tựa, không có xuất phát điểm đẹp…vẫn có thể đổi đờinếu chịu học,chịu làm,chịu bền bỉ.
Tôi lao vào học.
Học như một người đang khát nước.
Học như một người không muốn quay lại cái hố cũ.
Học vì tôi hiểu: nếu mình không thay đổi, thì không ai cứu mình cả.
Rồi tôi làm.
Làm sai.
Sửa.
Lại làm.
Lại sai.
Lại đứng dậy.
Có những ngày mệt muốn bỏ.
Có những lúc hoài nghi chính mình.
Có những chặng đường đi rất cô đơn.
Nhưng tôi vẫn đi.
Vì tôi biết một điều: quay lại phía sau còn đáng sợ hơn đi tiếp.
Và rồi…năm này qua năm khác…mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Không phải thay đổi kiểu màu hồng.
Mà là thay đổi thật.
Tư duy khác đi.
Thu nhập khác đi.
Mối quan hệ khác đi.
Cách sống khác đi.
Cuộc đời khác đi.
Tôi đã có được những thành tựu mà ngày xưa, thằng sinh viên mới ra trường ấy…thậm chí còn không dám nghĩ tới.
Nhìn lại hơn 10 năm, điều khiến tôi xúc động không phải là mình kiếm được bao nhiêu tiền.
Mà là:
Mình đã không chết trong bế tắc.
Mình đã không đầu hàng số phận.
Mình đã không để những ngày tối tăm đó quyết định cả cuộc đời mình.
Nhiều người nhìn vào hiện tại rồi nghĩ:“À, chắc anh này may mắn.”“Chắc gặp thời.”“Chắc có người giúp.”
Nhưng chỉ người đi qua những năm tháng đó mới hiểu…
Phía sau hai chữ “thành tựu”là rất nhiều đêm mất ngủ.Rất nhiều lần hụt hơi.
Rất nhiều lúc xấu hổ vì nghèo.
Rất nhiều lần tự nuốt nước mắt vào trong để tiếp tục đi.
Hôm nay tôi chia sẻ điều nàykhông phải để kể khổ.Cũng không phải để kể công.
Tôi chỉ muốn nói với những ai đang bế tắc rằng:
Tôi đã từng như bạn.
Từng mông lung.
Từng thiếu tiền.
Từng sợ hãi.
Từng thấy mình vô dụng.
Từng không dám về quê vì không đủ tiền.
Nên tôi hiểu cảm giác đó.
Và tôi cũng biết: chỉ cần bạn chưa bỏ cuộc,thì đời vẫn chưa kết thúc.
Có thể hôm nay bạn đang ở đáy.
Nhưng đáy không phải là nơi để ở mãi.
Đáy là nơi để bật lên.
Chỉ cần bạn còn chịu học.
Còn chịu làm.
Còn chịu thay đổi.
Còn không buông xuôi.
Thì một ngày nào đó, bạn sẽ quay đầu nhìn lại quãng đường này…và rơi nước mắt vì biết ơn chính mình.
Biết ơn vì đã không bỏ cuộc quá sớm.
Biết ơn vì đã đi tiếp khi chưa nhìn thấy đường.
Biết ơn vì đã tin rằng đời mình xứng đáng với nhiều hơn thế.
Tôi biết ơn internet.
Biết ơn những người đi trước đã mở cho tôi một góc nhìn khác.
Biết ơn những năm tháng cùng cực đã rèn mình lại.
Và biết ơn chính phiên bản nghèo, đau, bí, tủi của ngày xưa.
Vì nếu không có nó…sẽ không có tôi của hôm nay.
Hơn 10 năm trước, tôi từng là một người không nhìn thấy tương lai.
Còn hôm nay, tôi đứng đây, và nói điều này bằng tất cả sự thật trong lòng:
Internet đã thay đổi cuộc đời tôi.
Và tôi tin…nó cũng có thể thay đổi cuộc đời của rất nhiều người khác.
Miễn là họ không chỉ đứng nhìn.
Miễn là họ dám bắt đầu.
Miễn là họ đủ bền bỉ để đi đến cùng.
Ai đang ở giai đoạn chật vật nhất…hãy nhớ:
Bế tắc không phải dấu chấm hết.
Nó có thể chỉ là đoạn mở đầu cho một cuộc đời hoàn toàn khác.
#huutuyen #marketing
7
6 comments
Tuyen Nguyen Huu
6
#Biết ơn internet!
powered by
KHỞI NGHIỆP ONLINE
skool.com/hero-affiliate-7209
CÙNG CHIA SẼ, XÂY DỰNG NHỮNG NGUỒN THU NHẬP TỪ ONLINE, AFFILIATE.. CÁCH XÂY DỰNG TRAFFIC, KÊNH, TÌM KIẾM SẢN PHẨM KINH DOANH ONLINE
Tham gia cộng đồng
Build your own community
Bring people together around your passion and get paid.
Powered by