Mấy ngày trước mình có một “cú bẻ lái” về định vị bản thân.
Trước giờ, mình tin rằng:
“Cứ giỏi nghề, cứ chăm làm, khách sẽ tự đến.”
Nhưng càng làm mình càng thấy… mệt.
Dạy 1-1 nhiều hơn thì thu nhập có tăng, nhưng năng lượng tụt.
Khách càng đông thì càng bận, càng khó nâng giá.
Và lạ nhất là: mình giỏi hơn, nhưng cảm giác bị kéo xuống ‘vai người thợ’ nhiều hơn.
Cho đến khi mình nghe một câu (và nó đập thẳng vào mình):
“Người thợ tìm cái hợp với mình để an toàn. Chuyên gia chọn một vị thế cao hơn, rồi nâng cấp bản thân để xứng đáng với nó.”
1) “Người thợ” tập trung vào làm cho đúng
Nên câu hỏi thường là:
“Mình dạy tốt chưa?”
“Giá này có hợp lý chưa?”
“Làm sao để khách hài lòng?”
Không sai. Nhưng nó giữ mình ở một khung rất nhỏ: làm – nhận tiền – làm tiếp.
2) “Chuyên gia” tập trung vào đưa khách tới kết quả
Nên câu hỏi chuyển thành:
“Mình giúp ai đạt kết quả gì cụ thể?”
“Họ trả tiền để được gì, chứ không phải để nghe mình nói gì?”
“Mình cần đứng ở vị thế nào để khách tin và đi theo?”
Và khi mình đổi câu hỏi, mình cũng đổi luôn cách làm.
Thay vì cố “bán kỹ năng / kinh nghiệm”, mình tập trung vào đóng gói kết quả:
giúp các chuyên gia thoát khỏi cảnh càng làm càng mệt
xây được group coaching tự vận hành
tạo nguồn thu tối thiểu $1000/tháng (không phải bằng cách cày thêm giờ)
3) Bài học lớn nhất về “định vị”
Định vị không phải là “mình là ai”.
Định vị là: mình đứng ở vị trí nào trong đầu khách hàng.
Và muốn đứng ở “level chuyên gia”, đôi khi không phải làm nhiều hơn—mà là:
dám bước ra khỏi vùng an toàn
dám nâng chuẩn (và nâng giá)
dám chọn một “vai” lớn hơn, rồi cập nhật bản thân để đáp ứng được cái vai đó
Câu hỏi cho bạn (mình rất muốn đọc câu trả lời)
Nếu bạn đang là tutor/coach/dịch vụ:
Bạn thấy mình đang ở “vai người thợ” ở điểm nào nhất?
(VD: ngại nâng giá, nhận đủ loại khách, làm mọi thứ thủ công, sợ nói về kết quả…)
Comment 1 dòng thôi cũng được. Mình sẽ đọc và phản hồi từng người.