Có ai giống mình không, có những ngày tự nhiên thấy mệt, mà không phải mệt vì làm nhiều, mà là kiểu… không còn năng lượng để làm gì luôn, việc thì vẫn đó, nhà vẫn cần dọn, cơm vẫn phải nấu, nhưng trong lòng cứ chùng xuống, làm gì cũng thấy lười, thấy nặng.
Hồi trước mình hay tự trách mình lắm, kiểu “sao mình vậy ta”, “có mỗi nhiêu đó mà cũng than”, rồi lại cố gồng lên cho xong, nhưng càng gồng thì lại càng mệt hơn.
Sau này mình thử không ép mình nữa, mệt thì mình nghỉ một chút, làm ít lại, hoặc có khi… kệ đó luôn, để hôm sau làm.
Lạ là khi mình cho phép mình được “không ổn một chút” thì mình lại quay lại nhanh hơn.
Mình mới hiểu ra một điều, không phải lúc nào mình cũng phải ổn, không phải lúc nào cũng phải làm tốt, không phải lúc nào cũng phải đầy năng lượng.
Có những ngày… mình chỉ cần bình thường thôi cũng đã đủ rồi.
Mình đang học cách sống nhẹ lại một chút… không ép mình quá, để mình còn đủ năng lượng cho những ngày cần nhiều hơn. Bạn có hay tự trách mình vào những ngày như vậy không?