Có một sự thật…không ai dạy mình cách làm mẹ.
Không có trường lớp.
Không có bài học nào.
Mình chỉ…làm theo bản năng.
Làm theo những gì mình từng thấy.
Và có những lúc…mình làm tổn thương con mà mình không nhận ra.
Không phải vì mình không thương. Mà vì…mình không biết cách bình tĩnh.
Có những ngày…con chỉ cần làm ồn một chút thôi là mình đã khó chịu.
Con chậm một chút mình bắt đầu cáu.
Rồi mình nói những câu…sau đó mình ước mình chưa từng nói.
Xong rồi…mình lại ôm con. Lại xin lỗi.
Nhưng trong lòng mình biết: mình đang lặp lại một điều gì đó.
Cái mình nhận ra là: Mình không đang dạy con.
Mình đang phản ứng từ những gì mình từng trải qua.
Những lúc mình nóng không phải vì con.
Mà là…mình chưa chữa lành phần bên trong mình.
Nghe thì hơi khó chấp nhận. Nhưng mà đúng.
Từ ngày mình bắt đầu thay đổi:
Không phải thay đổi con.
Mà là thay đổi mình.
Khi sắp nóng → mình dừng lại
Khi khó chịu → mình hỏi mình đang mệt gì
Khi lỡ nói nặng → mình xin lỗi thật, sửa lỗi thật
Không hoàn hảo.
Nhưng thật. Và điều mình thấy rõ nhất là: Con mình… nhẹ hơn.
Không phải vì con ngoan hơn. Mà vì…mình bình tĩnh hơn.
Làm mẹ…không phải là không bao giờ sai.
Mà là biết dừng lại và bắt đầu lại.
Chị em mình có khi nào như vậy không?
Yêu con rất nhiều…nhưng có lúc lại không kiểm soát được mình?
💬 Bạn có từng nói điều gì với con… rồi sau đó thấy hối hận không?
#thietkecuocdoitinhthuc #nhatthuychung