Hồi trước mình hay hỏi con kiểu “hôm nay học sao?”, “có chuyện gì không?”, mà con toàn trả lời “bình thường”, “không có gì”, hỏi thêm là con im luôn, lúc đó mình cứ nghĩ chắc con không muốn chia sẻ.
Nhưng sau này mình đổi cách hỏi một chút, tự nhiên con nói nhiều hơn hẳn.
1.“Hôm nay có gì vui không?” nghe đơn giản vậy thôi mà con dễ trả lời hơn, vì không có cảm giác bị hỏi.
2.“Có chuyện gì làm con khó chịu không?” câu này giúp con nói ra những cảm xúc mà bình thường con hay giấu.
3.“Hôm nay con thấy mình làm được điều gì hay hay không?” để con tự nhìn lại bản thân theo hướng tích cực hơn.
4.“Nếu được làm lại hôm nay, con muốn làm khác điều gì không?” câu này giúp con tự suy nghĩ mà không bị cảm giác bị dạy.
5.“Mẹ ngồi nghe nè, con kể gì cũng được” nhiều khi không cần hỏi gì cụ thể, chỉ cần cho con cảm giác là mình sẵn sàng nghe.
Mình nhận ra, không phải con không muốn nói, mà là mình đã hỏi đúng cách hay chưa.
Mình đang học cách làm mẹ nhẹ lại một chút, để hiểu con hơn và cũng không làm mình kiệt sức.
Bạn hay hỏi con theo kiểu nào?