Mình vừa ngồi nhìn lại lịch sử trang cá nhân và giật mình nhận ra một con số: Hơn 10.000 bài viết trong suốt 14 năm qua.
Kể từ khi mở Facebook vào năm 2012 cho đến nay, trung bình mỗi ngày mình viết và đăng tải ít nhất 2 bài. Hóa ra, sự bền bỉ đó đã âm thầm diễn ra như một nhịp thở mà chính mình cũng không ngờ nó lại đồ sộ đến vậy.
Nhưng thực tế, hành trình này đã bắt đầu từ xa hơn thế. Mình đã nảy mầm tình yêu với ngòi bút từ năm cấp 2, rồi lên Đại học mình mở blog riêng từ những năm 2011, 2012. Đối với mình, viết lách chưa bao giờ là một gánh nặng.
---
Viết lách: Từ "Chữa lành" đến "Tạo ra tài sản"
Trong suốt hơn một thập kỷ, ngòi bút đã giúp mình thực hiện hai sứ mệnh lớn lao:
Bên trong - Sự chữa lành: Viết là cách mình vỗ về "đứa trẻ bên trong", là lúc mình thực hành chánh niệm trong từng câu chữ. Khi đặt bút, mình được đối thoại với chính mình.
Bên ngoài - Tài sản hữu hình: Viết lách đã biến những tư duy quản trị sau 10 năm làm Sales Manager thành giá trị thực. 10.000 bài viết đó chính là "ruột" của ngôi nhà nhân hiệu, giúp mình từng bước đạt được những mục tiêu cá nhân.
---
Bắt buộc phải "Bước ra ánh sáng" nếu muốn xây kênh
Nhiều bạn nói với mình rằng muốn xây dựng thương hiệu cá nhân, muốn có thu nhập thụ động nhưng lại... ngại viết, ngại xuất hiện.
Sự thật là: Nếu bạn muốn xây kênh, bạn bắt buộc phải xuất hiện trên mạng xã hội. Bạn không thể mời khách vào nhà nếu chính bạn còn trốn sau cánh cửa.
Ngòi bút chính là chiếc cầu nối duy nhất mang bạn đến gần hơn với khán giả. Khán giả không theo dõi những con số vô hồn, họ theo dõi một con người có chiều sâu, có câu chuyện và có sự kiên trì.
Đừng đợi đến khi thật giỏi mới viết, hãy viết để trở nên giỏi hơn.
Hãy dùng ngòi bút của mình để định vị bản thân và thu hút những người cùng tần số về với "ngôi nhà" của bạn.
Bao lâu rồi bạn chưa dùng "ngòi bút" để kết nối với khán giả của mình?
---
Hà Phương (Sỉ Content)
Viết để hiểu mình - Sống để sẻ chia.