Lỡ cuộc đời không rực rỡ, làm thương hiệu mãi không viral thì sao?
Đêm nay, khi vạn vật xung quanh đã chìm vào tĩnh lặng, mình ngồi thu lu một góc, nhấp một ngụm trà ấm và bất chợt để một câu hỏi vẩn vơ trôi qua đầu: "Lỡ cuộc đời mình không rực rỡ, lỡ cái thương hiệu mình đang chật vật xây dựng mãi chẳng thể 'viral' như người ta thì sao nhỉ?". Kỳ lạ thay, thay vì cảm giác chênh vênh hay lo âu quen thuộc, lòng mình lúc này lại bao trùm một sự bình yên đến lạ. Mình khẽ mỉm cười và tự nhủ với chính mình: "Thì chẳng sao cả!". Suy cho cùng, ai trên đời này mà chẳng phải bắt đầu từ con số 0 tròn trĩnh. Nếu cứ sợ hãi sự nhạt nhòa mà không dám xắn tay vào làm, thì vĩnh viễn mình sẽ chẳng bao giờ biết bản thân đã sai ở đâu. Phải làm, phải sai, thì mới có cơ hội để sửa, để căn chỉnh lại từng chút một và rồi cứ thế tiến lên phía trước. Mình chợt nhận ra, mình đã định nghĩa sai về hai chữ "rực rỡ". Nó đâu nhất thiết phải là ánh hào quang chói lóa hay sự tung hô của hàng vạn người. Rực rỡ, tĩnh lặng và sâu sắc hơn thế, chính là sự trưởng thành của mình qua mỗi ngày. Biết đâu đấy, nhiều năm sau khi thong thả nhìn lại chặng đường đã qua, mình sẽ bật cười nhận ra bức tranh cuộc đời mình lại mang một sắc "hồng neon" rực rỡ, độc đáo và thú vị hơn bao người thì sao? Chuyện làm thương hiệu cũng vậy thôi. Những trào lưu nổi tiếng chớp nhoáng rồi cũng sẽ tàn lụi theo thời gian, thứ duy nhất tồn tại và giữ được lòng người luôn là sự uy tín, là giá trị thật mà mình kiên nhẫn bồi đắp. Thế nên, hít một hơi thật sâu nào, chàng trai. Đừng đặt nặng áp lực lên đôi vai mình nữa. Hãy cứ nhẹ nhàng bắt đầu, kiên trì bước đi và tự do tỏa sáng với một màu hồng neon theo cách của riêng mình. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, lòng mình đang rất đỗi bình yên. #cuocdoirucro