Phúc phần lớn nhất của một đời người, thật ra chỉ cần có một tâm thế tốt.
Khi tâm đã thuận rồi thì vận may mới từ từ tìm tới. Càng so đo, tính toán bao nhiêu thì lòng mình càng rối bời bấy nhiêu. Ngược lại, bao dung được bao nhiêu, rộng lượng được bao nhiêu thì cuộc sống lại nhẹ nhõm và dễ thở hơn bấy nhiêu.
Vậy nên, dưỡng sinh tốt nhất không phải là ăn gì cho thật bổ, mà là biết dưỡng tâm. Khi tâm mình rộng ra, những chuyện bực bội tự nhiên sẽ lùi lại phía sau. Chỉ khi tâm yên rồi thì thân thể mới thật sự an ổn, mới có cảm giác được nghỉ ngơi từ bên trong.
Mọi người vì những chuyện của ngày hôm qua, những điều mình không thể thay đổi, mà cứ day dứt mãi. Cũng vì ngày mai còn mờ mịt mà lo âu quá nhiều. Ông bà mình xưa nay vẫn dạy rồi: liệu cơm thì gắp mắm.
Đời sống vốn chẳng thể đem ra so sánh. Nhà nào mà chẳng có lúc xoong nồi chén bát va vào nhau. Sống chung với nhau thì khó tránh khỏi va chạm, nên cũng đừng cố với tới những thứ vượt quá khả năng của mình, để rồi tự làm khổ chính mình.
Cuộc sống trần gian vốn dĩ chẳng dễ dàng. Sống sao cho yên ổn, vững vàng đã là điều rất đáng quý. Ngẫm cho kỹ mà xem, hạnh phúc lớn nhất của đời người chẳng phải là con cái khỏe mạnh, gia đình bình an đó sao. Chỉ chừng ấy thôi đã là phúc lớn lắm rồi.
Hạ kỳ vọng và nâng năng lực bản thân mình lên là cách nhanh nhất để có sự bình yên