Tôi có hai đứa con, bằng tuổi nhau.
Chúng lớn cùng nhau, học cùng nhau, chơi cùng nhau, làm việc nhà cùng nhau.
Nhưng cũng chính vì “cùng nhau”, chúng lại hay so sánh, ganh tỵ, tranh phần, và hơn thua từng chút một.
Tôi đã thử mọi cách:
Khuyên nhủ có.
Giải thích có.
La mắng cũng từng có.
Nhưng tất cả đều chỉ khiến mọi chuyện… y như cũ.
Một ngày, khi tôi học bài đổi khung, tôi mới nhận ra:
mình đang dạy con bằng góc nhìn của mình — nhưng lại chưa bao giờ giúp con nhìn từ góc nhìn của chính tụi nhỏ.
Thế là tôi ngồi xuống và nói chuyện thật sự với hai bé.
Không phải giảng đạo.
Không phải bắt tụi nhỏ “phải thương nhau”.
Mà tôi dùng câu hỏi đổi khung:
“Nếu hai con không thương nhau… thì chuyện gì sẽ xảy ra?”
Câu hỏi rất đơn giản.
Nhưng nó khiến cả hai đứa… im lặng.
Tôi không trả lời thay.
Tôi để tụi nhỏ tự nhìn vào kết quả của chính hành vi mình:
– Nếu không thương nhau, ai sẽ chơi cùng con khi buồn?
– Nếu không thương nhau, ai sẽ giúp con khi khó khăn?
– Nếu không thương nhau, mỗi ngày sẽ mệt hay nhẹ?
– Nếu không thương nhau, nhà này sẽ vui hay sẽ nặng?
Và rồi… phép màu xảy ra.
Không phải vì tôi nói hay.
Không phải vì tôi ép buộc.
Mà vì chính tụi nhỏ tự nhìn ra sự thật:
✨ “Nếu không thương nhau, tụi con chỉ làm đau chính mình trước.”
Khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ:
Nhiều khi, trẻ con không cần nghe chúng ta giảng giải.
Chúng chỉ cần được dẫn bằng một câu hỏi đúng — để tự nhìn lại bằng đôi mắt của chính mình.
Ngày hôm đó, hai bé chủ động ôm nhau.
Không phải vì tôi bắt.
Mà vì tụi nhỏ muốn.
Và tôi hiểu thêm một điều sâu sắc:
🌱 Khi mình đổi khung nhìn, kết quả cũng đổi.
Khi mình đổi cách hỏi, trái tim trẻ cũng mở ra.