Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Mar
Apr
May
Jun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
What is this?
Less
More

Memberships

Lator The Trainer

652 members • Free

24 contributions to Lator The Trainer
🌿 Khi mình cố gắng, vũ trụ luôn gửi tín hiệu để mình biết: mình không cô đơn
Hôm nay, tôi đọc lại những bình luận mọi người gửi cho tôi… và thật sự thấy lòng mình ấm lại. Tôi chỉ đang cố gắng từng chút một – cho sức khỏe, cho con cái, cho chính cuộc đời mình.Nhưng hóa ra, những nỗ lực nhỏ mà tôi nghĩ “chẳng ai thấy”, lại được mọi người nhìn, và công nhận. Một người em nhắn cho tôi: “Em thấy anh đã nỗ lực mỗi ngày, mà điều đó không hề dễ với bao nhiêu người.Em tin anh sẽ làm tốt điều anh muốn.” Một câu nói vậy thôi…nhưng đủ để tôi hiểu rằng:💛 Có những bước tiến nhỏ, nhưng lại rất lớn trong mắt người khác. Rồi mẹ nhắn cho tôi — bằng một cách rất mẹ: “Cố lên con.Nghĩ đến sức khỏe và gia đình, con là trụ cột thì không gì mà không thể.Từng bước một thôi, chậm mà chắc.Nhanh quá dễ ngã, mà ngã rồi làm lại sẽ khó hơn nhiều.Từ từ mỗi ngày bớt một chút.” Đọc đến đây, tôi nghẹn lại. Không phải vì lời động viên.Mà vì tôi nhận ra:🌱 Không phải ai cũng may mắn có người tin mình, nhắc mình, và nhắc rất thật. Tôi đang trên hành trình thay đổi bản thân – khó, mệt, nhiều lúc nản.Nhưng hôm nay, những câu nói này nhắc tôi một điều: 👉 Tôi không đi một mình.👉 Tôi vẫn có người thấy nỗ lực của mình.👉 Và tôi có lý do để cố gắng thêm – không phải để chứng minh, mà để sống tốt hơn. Nếu bạn đang đọc bài này, tôi muốn nói một điều: 🌟 Đừng xem thường những nỗ lực rất nhỏ của bạn.Có người đang nhìn thấy chúng.Có người đang tin bạn.Và có người sẽ vui khi bạn tốt lên từng ngày. Đôi khi, động lực không đến từ những điều lớn lao.Nó đến từ một bình luận, một câu nói, một người tin mình. Và với tôi – hôm nay – thế là đủ để bước tiếp.
🌿 Khi mình cố gắng, vũ trụ luôn gửi tín hiệu để mình biết: mình không cô đơn
Comment 3 từ của bạn xuống đây để xem Vũ trụ đang muốn "nhắc nhở" điều gì nào! 👇
3 từ bạn nhìn thấy đầu tiên là 3 điều bạn cần làm năm 2026 👉 comment
Comment 3 từ của bạn xuống đây để xem Vũ trụ đang muốn "nhắc nhở"  điều gì nào! 👇
0 likes • Dec '25
Khong nhìn thấy gì ? Toàn chữ
🌿 Phép màu xảy ra khi mình… đổi khung nhìn
Tôi có hai đứa con, bằng tuổi nhau. Chúng lớn cùng nhau, học cùng nhau, chơi cùng nhau, làm việc nhà cùng nhau. Nhưng cũng chính vì “cùng nhau”, chúng lại hay so sánh, ganh tỵ, tranh phần, và hơn thua từng chút một. Tôi đã thử mọi cách: Khuyên nhủ có. Giải thích có. La mắng cũng từng có. Nhưng tất cả đều chỉ khiến mọi chuyện… y như cũ. Một ngày, khi tôi học bài đổi khung, tôi mới nhận ra: mình đang dạy con bằng góc nhìn của mình — nhưng lại chưa bao giờ giúp con nhìn từ góc nhìn của chính tụi nhỏ. Thế là tôi ngồi xuống và nói chuyện thật sự với hai bé. Không phải giảng đạo. Không phải bắt tụi nhỏ “phải thương nhau”. Mà tôi dùng câu hỏi đổi khung: “Nếu hai con không thương nhau… thì chuyện gì sẽ xảy ra?” Câu hỏi rất đơn giản. Nhưng nó khiến cả hai đứa… im lặng. Tôi không trả lời thay. Tôi để tụi nhỏ tự nhìn vào kết quả của chính hành vi mình: – Nếu không thương nhau, ai sẽ chơi cùng con khi buồn? – Nếu không thương nhau, ai sẽ giúp con khi khó khăn? – Nếu không thương nhau, mỗi ngày sẽ mệt hay nhẹ? – Nếu không thương nhau, nhà này sẽ vui hay sẽ nặng? Và rồi… phép màu xảy ra. Không phải vì tôi nói hay. Không phải vì tôi ép buộc. Mà vì chính tụi nhỏ tự nhìn ra sự thật: ✨ “Nếu không thương nhau, tụi con chỉ làm đau chính mình trước.” Khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ: Nhiều khi, trẻ con không cần nghe chúng ta giảng giải. Chúng chỉ cần được dẫn bằng một câu hỏi đúng — để tự nhìn lại bằng đôi mắt của chính mình. Ngày hôm đó, hai bé chủ động ôm nhau. Không phải vì tôi bắt. Mà vì tụi nhỏ muốn. Và tôi hiểu thêm một điều sâu sắc: 🌱 Khi mình đổi khung nhìn, kết quả cũng đổi. Khi mình đổi cách hỏi, trái tim trẻ cũng mở ra.
🌿 Phép màu xảy ra khi mình… đổi khung nhìn
0 likes • Dec '25
@Tran Trang cám ơn e , e có thể làm tốt hơn a mà
0 likes • Dec '25
@Nguyễn Giang chúc e thành công rực rỡ
🌿 Hiểu mình không phải để kiểm soát – mà để được tự do hơn
Có những đoạn hội thoại khiến mình đọc xong phải ngồi im một lúc. Không phải vì nó “hay”, mà vì nó nói đúng vào chỗ mà mình trốn rất lâu. Hôm nay, thầy nói với mình: “Chú đã đi đúng con đường rồi. Cứ như vậy mà quay lại ‘biết đủ’. Đừng chạy ra bên ngoài.” Và mình nhận ra… từ trước đến giờ, mỗi khi cảm xúc nổi lên, phản xạ đầu tiên của mình là kiềm nén. Không gọi tên. Không hiểu gốc rễ. Không cho nó được nói. Chỉ đè xuống. Đè đến mức chính mình cũng không biết mình đang buồn vì điều gì, giận điều gì, sợ điều gì. Và khi mình không hiểu mình, mình lại trút lên người khác — những người chẳng hề đáng phải nhận. Thầy nhắn: “Đừng kiểm soát cảm xúc. Hãy đối diện với nó. Quán sát nó. Đừng chạy theo. Đừng tác ý. Chỉ nhìn — và nhìn.” Nghe thì đơn giản, nhưng để làm được… phải dũng cảm lắm. Vì nhìn vào nỗi buồn thật sự, nó khó hơn nhiều so với việc la hét, bỏ đi, hay cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng thầy lại nói một câu khiến mình nhẹ đi rất nhiều: 💬 “Tất cả nó chỉ là ảo ảnh thôi. Buồn – vui chỉ là pháp sinh – trụ – dị – diệt. Mặc kệ nó là xong.” Cảm xúc đến rồi đi. Nó không phải mình. Không phải bản chất thật của mình. Nó chỉ là một đợt sóng trong tâm — mà sóng thì chẳng bao giờ ở lại lâu. Và khi thầy nói: “Chú vui thì người khác vui. Chú buồn lâu ngày, người khác nhìn cũng buồn theo.” …mình chợt nhận ra: mình đã mang bao cảm xúc xáo trộn đi áp lên những người mình thương mà không hề biết. Nhưng hôm nay, mình không trách mình nữa. Mình chỉ thấy một điều: 🔥 Biết được mình sai chỗ nào – đã là một bước tiến rất lớn. Mình đang học lại từ đầu: gọi tên cảm xúc, nhìn nó, thở cùng nó, để nó đi qua như mây — không bám, không giữ, không đẩy. Và mình muốn chia sẻ điều này cho tất cả mọi người: 🌱 Không ai sinh ra đã biết hiểu mình. Hiểu mình là một hành trình. Và mỗi lần ta dám nhìn vào cảm xúc thật của mình, ta lớn thêm một chút. Ngày nào mình còn dám quay về bên trong, ngày đó mình vẫn đang đi đúng đường. Không cần hoàn hảo. Không cần giỏi ngay. Chỉ cần dám đối diện – dám quán sát – dám buông.
🌿 Hiểu mình không phải để kiểm soát – mà để được tự do hơn
1 like • Dec '25
“Cảm xúc nào trong bạn đang đòi được nhìn thấy, nhưng bạn đã bỏ qua nó trong bao lâu rồi?”
🌿 Hôm nay tôi không có ý tưởng… và chính điều đó lại dạy tôi rất nhiều
Có những ngày, tôi viết được rất nhiều điều. Tôi có trải nghiệm để kể, có bài học để chia sẻ, có cảm xúc để trao gửi. Nhưng hôm nay không phải ngày như thế. Hôm nay, tôi ngồi trước màn hình… và trống rỗng. Không chữ, không ý tưởng, không “bài học nào sâu sắc”. Tôi chỉ thấy lòng mình lặng lại — một kiểu lặng không buồn, nhưng cũng không hẳn vui. Và rồi tôi nhận ra một điều quan trọng: 🌱 Ngay cả khi mình không có gì để nói, mình vẫn đang sống một hành trình đáng tôn trọng. Bởi vì… Hôm nay tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hôm nay tôi vẫn không bỏ cuộc. Hôm nay tôi vẫn chọn đi tiếp, dù bước nhỏ đến mức không ai nhìn thấy. Hôm nay tôi vẫn đối diện với chính mình — dù tôi chẳng có thứ gì để khoe. Và thật lạ, chính những ngày “không có gì để chia sẻ” lại giúp tôi nhìn thấy bản thân rõ ràng nhất. Tôi thấy mình từng sống theo cảm xúc, từng nóng nảy, từng mất kiểm soát. Tôi thấy mình từng tự trách, từng tự ti, từng nghĩ mình không đủ. Nhưng hôm nay, tôi nhìn lại và biết rằng: 🔥 Tôi đang thay đổi. Tôi đang học cách dừng lại. Tôi đang học cách thở. Tôi đang học cách sống chậm hơn… để không làm rơi chính mình. Thầy từng nói với tôi: “Biết đủ, thường vui.” Hôm nay — khi không có gì để kể — tôi lại hiểu câu đó rõ nhất. Biết đủ… là biết ơn những gì mình đang có. Biết đủ… là không chạy theo kỳ vọng của ai khác. Biết đủ… là nhìn vào hiện tại và thấy mình đang còn rất nhiều điều để trân trọng: một bữa cơm, một mái nhà, một cơ thể lành lặn, một người để yêu thương, một nơi để học, một cộng đồng để đồng hành. 🌿 Không phải lúc nào mình cũng phải mạnh. Không phải lúc nào cũng phải sáng suốt. Không phải lúc nào cũng phải truyền cảm hứng. Đôi khi, chỉ cần can đảm nói rằng: “Hôm nay tôi không có gì cả. Nhưng tôi vẫn ở đây, vẫn đi tiếp, vẫn không bỏ mình.” Vậy là đủ rồi. Tôi viết bài này — không phải để tỏ ra là người tích cực. Tôi viết vì tôi biết có ai đó cũng đang như tôi: mệt nhưng không bỏ, lặng nhưng không gục, không có ý tưởng nhưng vẫn muốn tốt hơn mỗi ngày. Nếu bạn đang đọc đến đây,
🌿 Hôm nay tôi không có ý tưởng… và chính điều đó lại dạy tôi rất nhiều
1 like • Dec '25
👉 “Nếu hôm nay bạn không cố gồng nữa… điều đầu tiên bạn muốn cho phép bản thân là gì?”
1-10 of 24
@ngo-bang-1697
Quán tâm

Active 25d ago
Joined Dec 4, 2025
Powered by