Có những đoạn hội thoại khiến mình đọc xong phải ngồi im một lúc.
Không phải vì nó “hay”, mà vì nó nói đúng vào chỗ mà mình trốn rất lâu.
Hôm nay, thầy nói với mình:
“Chú đã đi đúng con đường rồi.
Cứ như vậy mà quay lại ‘biết đủ’.
Đừng chạy ra bên ngoài.”
Và mình nhận ra… từ trước đến giờ, mỗi khi cảm xúc nổi lên, phản xạ đầu tiên của mình là kiềm nén.
Không gọi tên.
Không hiểu gốc rễ.
Không cho nó được nói.
Chỉ đè xuống.
Đè đến mức chính mình cũng không biết mình đang buồn vì điều gì, giận điều gì, sợ điều gì.
Và khi mình không hiểu mình, mình lại trút lên người khác — những người chẳng hề đáng phải nhận.
Thầy nhắn:
“Đừng kiểm soát cảm xúc.
Hãy đối diện với nó.
Quán sát nó.
Đừng chạy theo.
Đừng tác ý.
Chỉ nhìn — và nhìn.”
Nghe thì đơn giản, nhưng để làm được…
phải dũng cảm lắm.
Vì nhìn vào nỗi buồn thật sự, nó khó hơn nhiều so với việc la hét, bỏ đi, hay cố tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng thầy lại nói một câu khiến mình nhẹ đi rất nhiều:
💬 “Tất cả nó chỉ là ảo ảnh thôi.
Buồn – vui chỉ là pháp sinh – trụ – dị – diệt.
Mặc kệ nó là xong.”
Cảm xúc đến rồi đi.
Nó không phải mình.
Không phải bản chất thật của mình.
Nó chỉ là một đợt sóng trong tâm — mà sóng thì chẳng bao giờ ở lại lâu.
Và khi thầy nói:
“Chú vui thì người khác vui.
Chú buồn lâu ngày, người khác nhìn cũng buồn theo.”
…mình chợt nhận ra:
mình đã mang bao cảm xúc xáo trộn đi áp lên những người mình thương mà không hề biết.
Nhưng hôm nay, mình không trách mình nữa.
Mình chỉ thấy một điều:
🔥 Biết được mình sai chỗ nào – đã là một bước tiến rất lớn.
Mình đang học lại từ đầu:
gọi tên cảm xúc,
nhìn nó,
thở cùng nó,
để nó đi qua như mây — không bám, không giữ, không đẩy.
Và mình muốn chia sẻ điều này cho tất cả mọi người:
🌱 Không ai sinh ra đã biết hiểu mình.
Hiểu mình là một hành trình.
Và mỗi lần ta dám nhìn vào cảm xúc thật của mình, ta lớn thêm một chút.
Ngày nào mình còn dám quay về bên trong,
ngày đó mình vẫn đang đi đúng đường.
Không cần hoàn hảo.
Không cần giỏi ngay.
Chỉ cần dám đối diện – dám quán sát – dám buông.
Vì chính sự tỉnh táo ấy
sẽ giúp chúng ta bình an hơn,
vững vàng hơn,
và thương mình nhiều hơn.