User
Write something
“FUNCTIONAL LONELINESS” - HỘI CHỨNG CÔ ĐƠN ÂM THẦM CỦA NHỮNG NGƯỜI NHÌN NGOÀI LÚC NÀO CŨNG ỔN
“Functional loneliness” là trạng thái một người nhìn bề ngoài rất ổn: có bạn bè, đồng nghiệp, gia đình, tham gia nhiều hoạt động, group chat luôn sáng đèn… nhưng bên trong vẫn cảm thấy trống trải và không được thấu hiểu. Họ không cô lập về mặt xã hội, nhưng lại cô đơn về mặt cảm xúc, như thể có một lớp kính vô hình ngăn mình với thế giới xung quanh. Ở dạng cô đơn này, con người vẫn duy trì nhịp sống bình thường, vẫn làm việc, tương tác, thậm chí rất năng động, nhưng những cuộc gặp gỡ ít khi chạm được đến phần sâu bên trong của họ. Họ có thể cười nói, giao tiếp tốt, song khi trở về một mình, cảm giác hụt hẫng và rời rạc lại quay trở lại. Càng nhiều kết nối, càng thấy xa cách Một trong những gốc rễ của functional loneliness nằm ở cách chúng ta “kết nối” trong xã hội hiện đại: thiên về số lượng, thiếu chiều sâu. Con người ngày nay nhận và gửi hàng loạt tin nhắn, email, cuộc gọi mỗi ngày, nhưng phần lớn mang tính trao đổi thông tin, công việc, xã giao. Nghiên cứu đăng trên tạp chí Personality and Social Psychology Review cho thấy sức khỏe tâm lý không phụ thuộc vào số người ta tiếp xúc, mà phụ thuộc vào mức độ gắn bó, thân mật cảm xúc trong những mối quan hệ đó. Julianne Holt-Lunstad, Giáo sư tâm lý học và khoa học thần kinh tại Đại học Brigham Young, cũng nhấn mạnh điều quan trọng là cảm giác được thấu hiểu và hỗ trợ, chứ không phải số lượng người quen biết. Nghịch lý là chúng ta chưa bao giờ biết nhiều về cuộc sống của nhau như bây giờ nhờ mạng xã hội: biết bạn đang ở đâu, đi đâu, ăn gì, trải nghiệm gì. Nhưng “biết nhiều” không đồng nghĩa với “hiểu sâu”; nguồn feed liên tục cập nhật đôi khi chỉ tạo cảm giác ồn ào, chứ không đem lại sự đồng cảm. Khi đời sống xã hội trở thành màn trình diễn Văn hóa tôn vinh hình ảnh “luôn ổn”, “thành công”, “kiểm soát tốt cuộc sống” khiến nhiều người vô thức biến đời sống xã hội thành một sân khấu trình diễn phiên bản tốt nhất của bản thân. Họ ngại bộc lộ sự bối rối, yếu đuối, sợ bị đánh giá nếu nói ra những vấn đề thật sự của mình.
0
0
Hôm nay bạn thấy thế nào?
Mỗi ngày, bạn lướt mạng xã hội và thấy: người này được thăng chức, người kia tân gia nhà mới, công ty nọ vừa gọi vốn thành công… Có vẻ, ai cũng đang rất thành công! Còn mình thì ngồi trên xe trên đường đi làm về, sau một ngày dài, nhìn đèn đỏ trước mặt và tự hỏi: “Không biết mình có đang tụt hậu không?” So sánh là thứ rất kỳ lạ. Lúc đầu, nó trông giống động lực. Nhưng nếu không đủ tỉnh táo, nó sẽ biến thành thuốc độc uống chậm. Không làm mình chết gục ngay. Chỉ là mỗi ngày, mình bắt đầu thấy bản thân chưa đủ: chưa đủ giỏi, chưa đủ giàu, chưa đủ thành công. Và khi bạn sống mãi trong cái “chưa đủ” đó, bạn không còn năng lượng để thật sự sống nữa. Thật ra, mỗi người có hoàn cảnh, cơ hội, nỗi đau và xuất phát điểm khác nhau. Có người chạy nhanh vì họ không phải gánh điều bạn đang gánh. Có người cười rất tươi trên mạng nhưng ngoài đời đang trả giá bằng những thứ bạn không nhìn thấy. Trưởng thành, không phải là hơn ai cả. Mà là tới một lúc nào đó, mình không sống bằng nhịp điệu của người khác — và bắt đầu sống bằng tốc độ của chính mình, một cách có ý thức. Và chiến thắng lớn nhất là khi nhìn vào gương mà không chán ghét chính mình. Trân trọng và yêu thương, #khiemtranbuoisang
1-2 of 2
powered by
To be a Manager in new era
skool.com/to-be-a-manager-in-new-era-3430
Ai cũng muốn thành công, nhưng thành công nó phải biết cách.. bí mật của thành công là hành động. Cảm ơn bạn đã chọn tham gia nhóm này!
Build your own community
Bring people together around your passion and get paid.
Powered by