Không phải vì thiếu kiến thức. Không phải vì không biết nên làm gì.
Mà vì sau một vài kết quả nhỏ – tôi bị cuốn vào cảm giác “đã đủ”.
Rồi tôi dừng lại.
Rồi tôi chững.
Rồi tôi mất hướng.
Và thật sự thì… tôi từng nghĩ:
“Hay là mình không hợp với chuyện xây cộng đồng?”
Nhưng rồi, nhờ những chia sẻ của – những buổi học, những bài viết của anh chị đi trước – tôi bắt đầu hiểu ra: Không cần làm điều lớn lao hơn.
Chỉ cần làm điều đúng – một cách đều đặn – có hệ thống.
“Mỗi ngày chỉ cần thêm 10 người. Kiên trì 3 năm, bạn sẽ có 10.000 người.”
Nghe thì đơn giản, nhưng với tôi, đó là một lời nhắc:
→ Giá trị không nằm ở tốc độ, mà nằm ở sự bền vững.
→ Và kỷ luật là thứ duy nhất giúp tôi không lạc đường.
Dạo gần đây, tôi bắt đầu ghi lại hành trình của mình – như một cách giữ cho bản thân không bỏ giữa chừng. Có vài người bạn cũng đang làm điều tương tự. Không phải cộng đồng gì cả. Chỉ là những con người đang học cách kiên trì mỗi ngày – cùng nhau. Tôi viết những dòng này như một lời cảm ơn.
Cảm ơn vì không gian này đã giúp tôi học được điều quan trọng hơn cả kiến thức: giữ được mình.
– Một người học trò đang tiếp tục học
Bạn có từng rơi vào trạng thái “chững lại” khi xây cộng đồng không?Bạn vượt nó như thế nào?