Cha nuôi của Steve Jobs là một người thợ mộc.
Ông từng dạy Jobs một nguyên tắc rất đơn giản:
“Một người thợ mộc giỏi sẽ không dùng gỗ xấu cho mặt sau của cái tủ dù chẳng ai nhìn thấy.”
Không phải vì sợ bị phát hiện mà vì người làm nghề chân chính không chấp nhận làm dối với chính mình.
Sau này, Steve Jobs áp dụng chính nguyên tắc đó vào Apple.
Những bo mạch bên trong máy tính nơi gần như không ai nhìn thấy vẫn được ông yêu cầu làm hoàn hảo nhất có thể.
Vì với ông, chất lượng thật sự không nằm ở chỗ người khác nhìn thấy gì, mà nằm ở chỗ Lương tâm của mình có chấp nhận điều mình làm hay không.
Thực ra, ai trong chúng ta cũng có một “người quan sát” bên trong. Đó chính là Lương tâm.
Nó không cần khán giả.
Không cần lời khen.
Không cần ai kiểm tra.
Nhưng nó luôn biết: Điều mình đang làm có thật sự đúng không.
Nếu để ý kỹ, bạn sẽ thấy một quy luật rất rõ trong cuộc sống: Những người thật sự giỏi không bao giờ làm cho xong.
• Đầu bếp giỏi không nêm đại cho qua.
• Lập trình viên giỏi không viết “code rác”.
• Người thợ may giỏi vẫn chỉnh mặt trái của đường may thật đẹp.
Vì họ hiểu một điều: Đẳng cấp không nằm ở phần người khác nhìn thấy mà nằm ở phần Lương tâm mình không cho phép làm ẩu.
Trong tự nhiên cũng vậy.
Mọi tạo vật đều được tạo nên từ vô số chi tiết nhỏ và không có chi tiết nào được làm qua loa.
Một chiếc lá, một cánh hoa, một hạt giống… tất cả đều được tạo nên với sự tỉ mỉ đáng kinh ngạc.
Vì vậy, câu hỏi thật sự không phải là:
“Người khác thấy mình làm tốt không?”
Mà là:
Khi không ai nhìn, Lương tâm của mình có yên không?
Vì cuối cùng, người luôn nhìn thấy mình rõ nhất
không phải thế giới mà là Lương tâm của chính mình.