Em là cô con gái duy nhất của bố mẹ nên từ nhỏ em luôn cảm nhận được rất nhiều tình yêu thương và sự bao bọc. Vì vậy hồi bé em từng là một đứa trẻ rất tự tin và vô tư.
Nhưng đến năm em học cấp 2, bố mẹ em mất. Từ thời điểm đó, em cảm thấy trong lòng mình như có một khoảng trống rất lớn. Em luôn mang cảm giác mình không còn điểm tựa nữa, và dần dần em nghĩ rằng mình phải thật giỏi, thật tốt thì mới được yêu thương và công nhận.
Em nhận ra bản thân rất dễ hoảng sợ trước sai sót, luôn sợ thất bại, sợ bị chỉ trích và sợ bị bỏ rơi. Khi sống tự lập và xa gia đình, em có nhiều thời gian ở một mình hơn. Cũng chính khoảng thời gian đó giúp em nhìn lại bản thân và nhận ra rằng lâu nay em đã sống quá để tâm đến ánh mắt và đánh giá của người khác.
Tham gia lớp học chị Lan Anh, em mong mình có thể hiểu hơn về chính mình, chữa lành những khoảng thiếu bên trong và học cách tự tạo cho mình một cảm giác an toàn, quay trở về là đứa trẻ tự tin đã từng. Em tin rằng khi bản thân mình đủ vững vàng thì những điều xung quanh cũng sẽ dần trở nên vững vàng hơn.