Mình từng nghĩ
yêu thương là phải hy sinh.
Là phải chịu thiệt một chút,
nhường một chút,
im lặng một chút…
để giữ hòa khí, để giữ người khác ở lại.
Nhưng càng lớn,
mình càng nhận ra…
Những lần mình bỏ qua cảm xúc của chính mình
không làm mình trở thành người tốt hơn.
Nó chỉ khiến mình
xa rời chính mình hơn.
Có những giai đoạn,
mình sống mà không thật sự “có mặt” với chính mình.
Cơ thể mệt — mình bỏ qua.
Cảm xúc buồn — mình nén lại.
Trái tim mỏi — mình vẫn cố gắng.
Cho đến khi…
mọi thứ trong mình trở nên trống rỗng.
Và lúc đó mình mới hiểu:
Không ai có thể cho đi tình yêu một cách trọn vẹn
nếu bên trong họ đang thiếu thốn.
Không ai có thể chăm sóc người khác lâu dài
nếu chính họ đang kiệt sức.
Mình bắt đầu học lại từ những điều rất nhỏ:
Lắng nghe cơ thể khi nó mệt
Cho phép mình nghỉ khi không ổn
Không ép mình phải luôn mạnh mẽ
Và dần dần…
mình quay lại được với chính mình.
Bây giờ mình hiểu rằng:
Yêu bản thân không phải là ích kỷ.
Mà là nền tảng của mọi sự yêu thương.
Bởi khi mình đủ đầy,
mình không cần phải gồng lên để cho đi nữa.
Mọi thứ trở nên tự nhiên.
Nhẹ nhàng.
Và thật. 🌿