Nhiều người hỏi tôi: ngồi BOD của 06 công ty cùng lúc (chưa kể điều hành 02 công ty) — làm sao không gục?
Câu trả lời không phải productivity hack hay time-blocking.
Câu trả lời là sức khoẻ.
Tôi may mắn được rèn thói quen này từ nhỏ — không phải tự nhiên mà có.
Bố mẹ và anh trai tôi luôn coi thể dục là việc bắt buộc, không phải tuỳ chọn.
Mùa hè thì bơi lội, đánh bóng bàn cả ngày.
Mùa đông thì phụ gia đình bưng vác những dây hàng nặng cả chục ký.
Lớn lên tôi tập nhảy hip hop suốt 10 năm — nghe có vẻ không liên quan đến kinh doanh, nhưng tám năm đó xây cho tôi một nền tảng thể lực mà sau này tôi mới hiểu giá trị thật sự của nó.
Đến khi mở doanh nghiệp đầu tiên, tôi mới thật sự thấm: sức khoẻ không phải thứ bạn đầu tư sau khi thành công.
Đó là điều kiện để bạn đến được ngày thành công.
Hiện tại thói quen của tôi khá đơn giản — nhưng tôi giữ nó rất nghiêm.
Ngủ đủ giấc, tập thể dục trong ngày mỗi khi có thời gian (đều trên 30 phút).
Ăn nhiều rau củ quả, hạn chế thịt, ăn vừa đủ không thừa. Không thuốc lá. Rượu bia chỉ trong dịp thật sự vui vẻ — và chỉ một hai ly lấy lệ.
Nghe nhàm.
Nhưng kết quả thì không nhàm chút nào: suốt quãng thời gian dài khởi nghiệp và mở rộng sang nhiều công ty, tôi gần như chưa một lần bị ốm nặng đến mức phải nghỉ việc.
Tôi ngồi trong BOD của nhiều công ty ở các ngành khác nhau — công nghệ, thực phẩm, giáo dục, thương mại điện tử.
Mỗi công ty có nhịp họp, khủng hoảng, và áp lực riêng.
Có những tuần tôi xử lý đàm phán cổ phần, duyệt kế hoạch gọi vốn, và giải quyết mâu thuẫn nội bộ — cùng một lúc.
Nếu không có nền tảng sức khoẻ tốt, tôi không thể duy trì chất lượng tư duy ở mức cần thiết qua tất cả những áp lực đó.
Không phải vì tôi đặc biệt — mà vì đây là quy luật sinh lý cơ bản mà nhiều người trong giới kinh doanh cố tình bỏ qua.
Điều tôi thấy đáng lo nhất khi làm việc với các founder trẻ không phải là họ thiếu kiến thức hay thiếu vốn.
Mà là họ đang tiêu hao sức khoẻ như thể đó là nguồn tài nguyên vô hạn.
Làm việc 14 tiếng mỗi ngày, ăn uống qua loa, không tập thể dục, ngủ muộn — rồi tự hào về điều đó như thể đó là bằng chứng của sự cống hiến.
Đó không phải cống hiến. Đó là tiêu dần vốn liếng quan trọng nhất bạn có — và không có vòng gọi vốn nào bù lại được.
Startup là marathon, không phải nước rút 100 mét.
Người về đích không phải người chạy nhanh nhất lúc đầu — mà là người còn đủ sức để chạy đến cuối.
Bạn đang chăm sóc "tài sản" quan trọng nhất của mình như thế nào?