Chẳng ai dám nhận mình học sai. Họ chỉ bảo “học hoài không vào”. Nhưng đằng sau đó thường là chuỗi ngày học cho có, rồi bỏ dở, rồi mất gốc, rồi quay lại trong mỏi mệt. Mình từng như vậy. Người ta có thể học ngắt quãng suốt 10 năm, nhưng lại không chịu đầu tư 1 năm học nghiêm túc. Rồi cho con học vài tháng họ lại có kỳ vọng phổ biến là: - Học chăm vài tháng là phải nói được - Học đúng giáo trình là phải giao tiếp trơn tru - Học xong khóa là phải xem phim không cần sub Và nếu không đạt được điều đó, người ta quay sang kết luận: Chắc con mình không có năng khiếu. --- "NÓI ĐƯỢC" – LÀ NÓI NHƯ THẾ NÀO? Nếu bạn hỏi 100 người học tiếng Anh rằng: “Thế nào là nói được?”, bạn sẽ nhận lại 100 định nghĩa khác nhau. Có người chỉ cần chào hỏi xã giao. Có người muốn nói lưu loát như người bản xứ. Có người học để thuyết trình, phỏng vấn, viết email, viết facebook Nghĩa là: nếu “đích đến” mơ hồ, hành trình học sẽ luôn có cảm giác “mình chưa đủ”. Dù bạn đã đi rất xa so với điểm xuất phát, bạn vẫn thấy mình lạc hậu. Vẫn thấy mình thua kém người khác. Nhiều bà mẹ thì cứ nhìn mấy video " Con nhà người ta " nói tiếng Anh vanh vách trên facebook rồi mơ ước con mình phải nói được như thế, mà họ đâu có thấy được hành trình 5 năm 10 năm qua đứa trẻ ấy đã tự học như thế nào, bố mẹ đã đầu tư cho con họ ra sao? những video ấy đôi khi đã được quay dựng, có kịch bản, được cắt ghép ra sao. Họ cứ xem rồi so sánh, rồi thất vọng vô lý. --- Rất nhiều người học tiếng Anh như thể nấu 1 bữa cơm, nấu hết món này sang món khác, xếp lại thành 1 mâm cơm. - Tháng đầu: học từ vựng - Tháng hai: học ngữ pháp - Tháng ba: luyện nói - Tháng sáu: phải nói trôi chảy Nhưng ngôn ngữ không phải như thế, Nó không tuyến tính. Con bạn không “bật tiếng Anh ” được một mức độ nào đó sau vài tháng. Con học dần dần... như cách một đứa trẻ lớn lên: - Dành cả 1 năm trời chỉ để nghe và cảm nhận tiếng Anh. - Tập bật nói những từ đơn, rồi cụm từ rồi mới từng câu hoàn chỉnh. - Tập đọc và đọc thật nhiều để tăng vốn từ. - Khi có môi trường thuận lợi để con tương tác thì con mới bật nói tiếng Anh dễ dàng. - Chứ bạn đã thấy 1 đứa trẻ nào tự nhiên học mấy từ vựng rồi tự nhiên nói 1 mình đâu cơ chứ. Giống như các con của Thùy, bình thường ở nhà cứ xem TV với nhau, chơi với nhau, nghe loa cả ngày rồi một hôm mình thấy các con tự nhiên vừa chơi đồ hàng vừa nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, thủ thỉ với nhau cả ngày. Nhưng khi con nói chuyện với bố mẹ, vì bố mẹ không nói tiếng Anh nên cũng rất tự nhiên con chuyển sang nói tiếng Việt mà không hề ý thức là con đang nói tiếng Việt hay tiếng Anh luôn. - Nói tiếng gì chỉ là phán xạ tự nhiên của con khi đúng người, đúng môi trường mà thôi. - Ví dụ: Như con gái lớn của Thùy, khi con học lớp 5, trình độ tiếng Anh của con ở mức B1, tức là khả năng ngôn ngữ của con đã ở mức 1 ngừoi bản ngữ bình thường, con có thể sinh sống và học tập ở các nước nói tiếng Anh. Vậy mà khi bạn chồng mình ghé nhà chơi, bảo con ra nói chuyện với bác đi, con ngại không biết nói gì, con chỉ ra chào rồi biến mất. Nhưng khi mình đưa con đi leo núi cùng 1 nhóm các anh chị ngừoi Mỹ, Con lại vừa đi vừa nói như pháo, kể đủ thứ với họ.