Dạo gần đây mình thấy nhiều người nói về câu này.
“Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?”
Nghe qua thấy hơi buồn, vì trong suy nghĩ của rất nhiều người “rực rỡ” thường được hiểu là:
• thành công lớn
• được nhiều người biết đến
• có thành tựu khiến người khác ngưỡng mộ
Và nếu không đạt được những điều đó, ta bắt đầu lo lắng: “Liệu cuộc đời mình có đang trôi qua rất bình thường?”
Nhưng có lẽ câu hỏi quan trọng hơn là:
Rực rỡ thật sự là gì?
Có phải là khi cả thế giới nhìn thấy bạn?
Hay là khi bạn nhìn thấy chính mình?
Có người sống cả đời không nổi tiếng, không ai vỗ tay, không ai gọi đó là thành công.
Nhưng họ hiểu rõ mình là ai.
Hiểu mình được tạo ra với điều gì.
Và sống trọn vẹn với những gì mình có.
Có khi đó mới là rực rỡ thật sự...
Tạo hoá không tạo ra hai con người giống nhau.
Mỗi người đều được trao một cấu trúc riêng.
Một cách suy nghĩ riêng.
Một cách cảm nhận riêng.
Một khả năng riêng.
Khi bạn hiểu mình được trao điều gì và sống hết công năng của nó, bạn đã rực rỡ theo cách của mình.
Không cần so sánh.
Không cần chứng minh.
Vì “rực rỡ” không phải lúc nào cũng là ánh đèn sân khấu.
Đôi khi rực rỡ chỉ là:
• hiểu mình
• sống đúng với mình
• và biết ơn những gì mình được trao
Và có một điều rất nhẹ nhõm khi nhận ra:
Bạn không cần chờ đến một ngày nào đó
mới trở nên rực rỡ.
Khoảnh khắc bạn nhận ra mình được cho nhiều đến nhường nào… cuộc đời bạn đã rực rỡ rồi.