Mình nghe câu này cách đây 6-7 năm, và vô cùng ấn tượng. Nó mở ra cho mình cả một chân trời mới trong hành trình thấu hiểu chính mình - và thấu hiểu các con. Thì ra, trẻ con - chưa bao giờ là "tờ giấy trắng" để "hên xui" bị viết/vẽ những gì từ bên ngoài lên đó. Mà, trẻ con, vốn dĩ như một hạt giống chứa đựng mọi tiềm năng rực rỡ của cả một cái cây xanh mướt, đầy sức sống, ra hoa kết quả rực rỡ và hơn thế nữa. Đủ đầy như vậy, nên không cần bất kỳ ai viết vẽ áp đặt những hoài bão, ước mơ, mong đợi lên con! Và cái câu "Con người là quặng mỏ của những châu ngọc" ấy, nó còn hơn thế nữa, nó còn lấp lánh long lanh rực rỡ chói lòa hơn thế nữa. Là NHỮNG CHÂU NGỌC - là nhiều ấy, chứ không phải chỉ một! Là quý giá, là độc đáo, là ẩn sâu bên trong đợi con đào xới, khai thác những quặng mỏ này, và mài giũa những viên ngọc thô sẵn có thành những viên ngọc tinh tuyền, đẹp đẽ! Không chỉ con chúng ta, mà chính chúng ta - những người làm ba, làm mẹ - cũng là những quặng mỏ châu ngọc đó, bạn biết chưa? Bạn tin chưa? Và bạn đã mài giũa châu ngọc của mình chưa? Nếu chưa, hãy bắt đầu hành trình ấy ngay từ hôm nay - bằng câu hỏi: châu ngọc của mình là gì? Và mình làm gì để châu ngọc này ngày càng rực rỡ? Tiếp theo, hãy quan sát con - châu ngọc của con mình là gì? Bạn thử đi, nếu chưa trả lời được chính câu hỏi đầu tiên, rằng làm sao để biết cái gì là châu ngọc của mình nhỉ? Hãy để lại comment cho mình nha, mình sẽ bật mí bí kíp đi tìm điều ấy cho. #QuynhTrang #AnYen #MinhLaLaViecCuaMinhLaXanh