Có một thời gian dài mình tưởng mình là người hướng nội.
Mình ngại giao tiếp . Không thích đi đâu nếu không có trải nghiệm thật sự ý nghĩa.
Mình cứ nghĩ đó là tính cách.
Sau khi đọc về bộ gen của mình, mình hiểu bản thân hơn rất nhiều.
Một điều thú vị là mình mang khá nhiều gen hướng ngoại – kiểu người lấy năng lượng từ kết nối, chia sẻ và phụng sự.
Trong khi suốt một thời gian dài,mình lại khá ngại giao tiếp. Không thích đi đâu nếu không có trải nghiệm thật sự ý nghĩa.
Và mình cứ nghĩ đó đơn giản là tính cách.
Cho đến khi nhìn lại qua góc nhìn của gen.
Mình nhận ra có lẽ đã có một khoảng thời gian dài,mình vô tình kìm lại những “tế bào hạnh phúc” của chính mình.
Não có thể khiến ta thu mình lại để an toàn.Nhưng gen thì vẫn âm thầm nhắc ta mình được thiết kế để sống như thế nào.
Mình chưa thay đổi gì nhiều cả.
Chỉ đơn giản là biết ơn vì hiểu mình hơnvà bắt đầu học cách sống thuận gen hơn một chút mỗi ngày.
Đôi khi chỉ cần vậy thôi đã thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
#diemthao