Người ta hay hỏi: “Chạy bao nhiêu km? 5, 10, 21 hay 42???”
Tất cả chỉ là con số! Cái đáng nói không phải là bạn chạy bao xa, mà là bạn có đi tới cùng hay không.
Đêm qua, trước giờ xuất phát, mình không khoẻ. Trong đầu mình suy nghĩ: “Hay thôi… đưa bib cho người khác chạy?”
Thậm chí nếu có chạy, mình cũng nghĩ " chắc lần này DNF quá". Nhưng rồi mình vẫn bước ra đường chạy. Và mình nói với con:
“Con cứ chạy đi, đừng chờ má…”
Không phải vì không muốn cùng con, mà vì sợ mình không đủ sức để theo.
Không áp lực. Không chứng minh.
Chỉ là không muốn bỏ cuộc với chính mình.
Và mình đeo tai nghe rồi chạy cùng âm nhạc. Chạy theo nhịp riêng của mình, chậm cũng được… miễn là không dừng lại.
Trên đường chạy có khoảnh khắc rất vui, mấy bạn tình nguyện viên nhìn mình xong nói:
“Chị này chạy chill dễ sợ luôn!”🤭🤭🤭🤭
Ừa… nhìn vậy thôi, chứ mình đang phải giữ nhịp thở cho thật đều để không bị hụt hơi ở 2/3 đường 😅
Và cuối cùng mình về đích, không vật vã, không kiệt sức như lần trước. Mà là một trạng thái rất nhẹ. Rất chill luôn đó.
Nhìn lại tấm hình này ai nghĩ mình vừa chạy xong đâu đúng không?
Mình đã không bỏ cuộc. Và đôi khi về đích không phải là chạy nhanh hơn ai.Mà là đi hết con đường mình đã chọn.
“Cuộc sống cũng giống như đường chạy…có người chạy để thi, có người chạy để sống khoẻ hơn mỗi ngày.”