Ngày 3 - SHOW DON’T TELL
Có những bài viết mình không đọc bằng mắt, mà đọc bằng một chỗ rất sâu trong ngực.
Như sáng nay. Mình lướt qua một đoạn văn rất ngắn:
“Tâm bạn chân thành thì nó sẽ hiện lộ ra ngoài”
Không có câu nào nói rằng người viết đang buồn.
Không có chữ nào nhắc đến tổn thương.
Chỉ là cảnh một người ngồi rất lâu bên cửa sổ, ly cà phê nguội dần, điện thoại úp mặt xuống bàn, ngoài kia tiếng xe chạy đều đều như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Vậy mà mình hiểu. Hiểu rất rõ.
Có những cảm xúc, nếu gọi tên ra thì nó cạn. Nhưng nếu chỉ đặt nó xuống đúng chỗ, nó tự vang.
Mình chợt nhận ra: viết hay không nằm ở việc nói cho người khác biết mình đang nghĩ gì, mà là dám mở ra một khoảnh khắc đủ thật để người đọc bước vào và thấy chính họ.
Giống như một bộ phim không lời thoại.
Không ai nói “chúng tôi yêu nhau”, nhưng chỉ cần thấy một người lặng lẽ chỉnh lại cà vạt cho người kia mỗi sáng là ĐỦ.
VIẾT CŨNG VẬY
Không cần nói “tôi chân thành”. Chỉ cần từng chi tiết không gian, nhịp thở, ánh nhìn… không giả.
Không cần khẳng định “tôi làm nghề có tâm”. Chỉ cần tả đúng cách mình ngồi sửa từng câu chữ khi người khác đã ngủ.
Khi bên trong đủ yên, câu chữ tự khắc có khí. Không gắng. Không gồng. Không phải chứng minh.
Bạn có đang viết để được tin… hay viết từ nơi đã tin sẵn vào câu chuyện của mình rồi?
7
4 comments
Pham Huyen
5
Ngày 3 - SHOW DON’T TELL
powered by
Be You With Power Words
skool.com/be-you-with-power-words-7139
👉 Khám phá ngách độc đáo, chuẩn hóa thông điệp và xây dựng nhân hiệu chân thực với Storytelling. Just Be You! 💖
Build your own community
Bring people together around your passion and get paid.
Powered by