Storytelling không chỉ giúp bài viết/video cảm xúc hơn, mà còn khiến người xem nhớ mình lâu hơn. Vì con người thường không nhớ dữ kiện khô khan, nhưng lại rất dễ nhớ một câu chuyện có hình ảnh, cảm xúc và khoảnh khắc cụ thể. Nếu anh chị em đang có câu chuyện muốn kể nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu, có thể dùng công thức 3 phần này: 1. MỞ BÀI: Đi thẳng vào một khoảnh khắc gây cảm xúc Đừng mở đầu kiểu: “Hôm nay mình muốn kể cho mọi người nghe…” “Mình có một câu chuyện rất xúc động…” Những câu này quá chậm và dễ khiến người xem lướt qua. Mở bài nên là một câu ngắn, cụ thể, có cảm xúc mạnh và khiến người xem tò mò. Công thức đơn giản: Trạng thái cảm xúc + Hành động cụ thể Ví dụ: “Mình đã vừa khóc vừa gấp 1000 con hạc giấy để cầu mong em trai mình sống lại.” Câu này khiến người xem tự hỏi: chuyện gì đã xảy ra, em trai ra sao, kết quả thế nào. Và khi có câu hỏi trong đầu, họ sẽ muốn xem tiếp. 2. THÂN BÀI: Kể chuyện theo 3 lớp Thân bài không phải là kể lể càng dài càng tốt. Một câu chuyện cuốn cần có 3 lớp: Lớp 1: Bối cảnh Hãy cho người xem biết chuyện xảy ra ở đâu, khi nào, với ai. Càng cụ thể, câu chuyện càng dễ hình dung. Thay vì viết: “Hồi đó mẹ mình sắp sinh em bé thì có chuyện xảy ra.” Có thể viết: “Mình vẫn nhớ sáng hôm đó, khoảng 4h, cả nhà đang ngủ thì bố hốt hoảng gọi mọi người dậy để đưa mẹ đi cấp cứu.” Bối cảnh cụ thể giúp người xem bước vào câu chuyện, thay vì chỉ nghe mình tóm tắt. Lớp 2: Cao trào Cao trào là phần tạo cảm giác lên xuống cho câu chuyện. Không phải cứ chuyện buồn mới có cao trào. Cao trào là khi người xem cảm thấy: Tưởng ổn rồi lại có chuyện. Tưởng mất rồi lại còn hy vọng. Tưởng mọi thứ kết thúc rồi lại xuất hiện biến cố mới. Ví dụ một câu chuyện có thể đi theo nhịp cảm xúc: Mẹ báo có em bé → mình chưa vui. Dần dần có tình cảm với em → mình háo hức. Mẹ phải đi cấp cứu → cả nhà hoảng loạn. Bố báo mẹ an toàn → thở phào. Bố gọi lại nói tim thai có vấn đề → sụp xuống. Em bé được đưa vào lồng kính → còn hy vọng. Đến tối, em mất → cảm xúc chạm đáy.