Chào mọi người, thấm thoắt đã đến ngày thứ 13 của hành trình Make It Teacher. Nhìn lại những buổi học và thực hành role-play vừa qua, mình nhận ra có một sự thật phũ phàng: Khoảng cách giữa việc gật gù tâm đắc khi nghe lý thuyết và lúc thực sự bật mic lên làm giáo viên là rất lớn. Hôm nay, mình xin phép đúc kết lại 3 bài học "đau thương" nhưng đắt giá nhất mà bản thân đã tự va vấp và nhận ra: 1. Cú "ngợp" khi đối diện với học viên Dù giao tiếp ngoài đời có thể rất tự nhiên, nhưng khi bước vào buổi học thử (Trial Class), mình bỗng dưng cứng nhắc. Mình bị cuống, hỏi liên tục như một cái máy khảo sát và quên mất việc quan trọng nhất: Lắng nghe. Khi bị căng thẳng, mình dễ mắc phải lỗi cắt ngang lời học viên, quên mất thông tin họ vừa chia sẻ, hay thậm chí lỡ lời động vào những chủ đề nhạy cảm (gia đình, quan điểm cá nhân) mà quên mất ranh giới văn hóa. 2. Làm chủ buổi học bằng phương pháp 3 cốc (5W1H) Mình nhận ra một sai lầm phổ biến là giáo viên thường mang tâm lý "phải nói thật nhiều để thể hiện chuyên môn". Nhưng thực tế, buổi Trial là để kết nối. Mình cần dùng 5W1H để đào sâu vào chính những dữ kiện học viên vừa mở ra, biến buổi học thành một cuộc trò chuyện hai chiều thoải mái, nơi học viên mới là người được quyền nói nhiều hơn. 3. Đi tìm phong cách "Pelé" của chính mình Câu chuyện của anh Thanh về vua bóng đá Pelé thực sự khiến mình bừng tỉnh. Pelé không ép bản thân đá theo khuôn khổ Châu Âu, mà giữ lại chất đường phố của Brazil để trở thành huyền thoại. Nghề giáo viên cũng vậy. Thay vì cố gắng gồng mình "diễn" theo một hình mẫu chuẩn mực cứng nhắc nào đó, mình cần phải thoải mái là chính mình. Giáo án hay công cụ AI suy cho cùng chỉ là điểm tựa, sự chân thật và phong cách cá nhân mới là thứ giữ chân học viên. Tóm lại: "Trăm hay không bằng tay quen". Lý thuyết chỉ chiếm 10%, 90% còn lại là hành động. Nếu không chủ động đi kết nối, đóng vai (role-play) và va chạm với nhiều tính cách học viên khác nhau, mình sẽ mãi mãi bị mắc kẹt ở sự ngượng ngùng ban đầu.