Em cũng tâm đắc với nội dung chia sẻ về tiền. Trước đây, em cũng hay cho những người ăn xin ở vỉa hè tiền, nhưng đến khi biết rằng đằng sau đó là cả một hệ thống chăn dắt theo quy mô công nghiệp, có những người rất khỏe mạnh nhưng không chịu làm ăn mà vẫn đi ăn xin hay có những đứa trẻ bị cho uống thuốc mê để những "người mẹ" cõng đi ăn xin thì em càng nghĩ rằng khi mình không cho tiền thì người ta cũng phải nghề vì 'có cầu ắt có cung" - có những người lương thiện hay làm việc bố thí thì cũng có người lợi dụng việc đó để trục lợi. Nhưng sau khi nghe a Cường nói thì em cảm thấy đúng là "cho đi là việc của mình, dùng sao là việc của người", mình cho đi với cái tâm không mong cầu, chứ over thinking quá thì cũng không quản được hết việc thiên hạ.