Có một sự thật rất khó chịu: Phần lớn con người không thiếu kiến thức. Họ thiếu khả năng hạ cái tôi xuống để làm đúng nguyên lý gốc. Rất nhiều người đi học một phương pháp mới. Nghe thì gật gù. Ghi thì rất hăng. Lúc nghe thấy rất đúng. Nhưng khi về làm, họ lại không làm đúng. Thầy chỉ bước 1, bước 2, bước 3. Họ làm bước 1 một chút, bỏ bước 2, sửa bước 3 theo ý mình. Chưa hiểu bản chất đã vội sáng tạo. Chưa làm đủ đã vội kết luận. Chưa có kết quả đã nói phương pháp không hợp. Vấn đề không nằm ở phương pháp. Vấn đề nằm ở bộ não con người. Não người không được thiết kế để thích thay đổi. Não thích an toàn. Não thích cái quen thuộc. Não thích tiết kiệm năng lượng. Não thích chứng minh rằng mình đúng. Vì vậy, khi gặp một nguyên lý mới, não thường không tiếp nhận ngay. Nó sẽ phản kháng. “Cái này mình biết rồi.” “Cái này chắc không hợp với mình.” “Ngành mình khác.” “Khách mình khác.” “Lý thuyết thôi.” “Mình có cách riêng.” Nghe thì giống lý trí. Nhưng nhiều khi đó chỉ là cái tôi đang tự vệ. Vì nếu thừa nhận nguyên lý mới là đúng, nghĩa là mình phải thừa nhận cách cũ có thể đang sai. Mà điều đó rất đau đớn, khó chịu. Đau vì phải sửa. Đau vì phải học lại. Đau vì phải bỏ thói quen cũ. Đau vì phải hạ cái tôi xuống. Đau vì phải đối diện với sự thật rằng mình đã làm chưa đúng trong một thời gian dài. Đó là lý do người ta thường bị kẹt ở tầng tư duy. Không phải vì họ không có khả năng. Mà vì họ chưa chịu đi qua giai đoạn đầu tiên của học tập: tuân thủ. Trong tinh thần Shu Ha Ri, muốn giỏi thật sự phải đi qua 3 tầng. Shu là tuân thủ. Làm đúng cái đã được chỉ. Đi đúng quy trình. Không vội sửa công thức. Không vội thêm cái tôi vào. Ha là biến hóa. Sau khi đã làm đủ, hiểu đủ, có trải nghiệm đủ, mới bắt đầu điều chỉnh cho phù hợp. Ri là vượt thoát. Khi đã nắm được nguyên lý gốc, mình có thể sáng tạo theo cách riêng mà không làm sai bản chất. Nhưng rất nhiều người bỏ qua Shu. Chưa tuân thủ đã muốn sáng tạo. Chưa làm đúng đã muốn làm khác. Chưa hiểu gốc đã muốn biến tấu ngọn. Và thế là kết quả nửa vời.