Có một phiên bản cần được hiểu
Có một bộ gen rất lạ: một bộ gen của người thích phiêu lưu, thích thử cái mới, thích cảm giác được làm điều mình hứng thú, nhưng chỉ cần có áp lực từ bên ngoài — deadline, kỳ vọng, ánh mắt người khác — là sẽ tự co mình lại. Mình đang sở hữu bộ gen đó đấy. Nhìn người khác làm điều họ thích, dám thử, dám sai, trong lòng cũng muốn lắm, nhưng rồi lại tự tặc lưỡi: “Chắc mình không hợp đâu, nó kì kì thế nào đấy.” Dần dần, mình bắt đầu tin rằng mình không đủ giỏi, không đủ bản lĩnh, và sợ nhất là cảm giác bị người khác đánh giá. Có những lúc mình nghĩ mình đang “chill”, chọn nhẹ nhàng, không bon chen, nhưng nhìn kỹ lại thì không hẳn. Đó không phải là chill, mà là mình đang né. Né áp lực, né rủi ro, né cả việc phải đối diện với khả năng mình có thể làm được nhưng lại chưa dám thử. Điều khó nhất không phải là làm một điều lớn lao, mà là thừa nhận với bản thân rằng: mình thật sự muốn, nhưng mình đang sợ. Và chỉ khi dám nhìn thẳng vào cái sợ đó, mình mới bắt đầu phân biệt được đâu là “chill thật”, và đâu chỉ là một cách rất khéo để trốn. Cảm ơn thầy, người truyền cảm hứng cho bản thân mình muốn thay đổi.