TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BÁT CƠM BUỒNG GIAM ĐẾN KHÁT VỌNG ĐỔI ĐỜI
36 tuổi, nhìn lại quãng đường đã qua, tôi mới thấu hiểu thế nào là cái giá của sự trưởng thành. Gửi những bạn trẻ đang loay hoay giữa những ngã rẽ: Đôi khi, bước ngoặt cuộc đời lại đến từ những nơi tăm tối nhất.
Ít ai biết rằng, cái ý niệm về Hàn Quốc trong tôi không phải bắt đầu từ những thước phim hào nhoáng, mà nó bắt đầu từ những bát cơm "cùng quẫy" trong buồng giam. Ở đó, tôi gặp anh Hùng, một người đàn anh sinh năm 1985. Hai anh em chung nhau từ miếng ăn, ngụm nước, có chút quà bánh gì gia đình gửi vào cũng chia đôi để cùng tồn tại. Trong những đêm dài ngột ngạt sau song sắt, anh Hùng kể cho tôi nghe rất nhiều về Hàn Quốc – nơi mà gia đình anh đang làm công ty du học. Những câu chuyện đó như một luồng sáng len lỏi vào tâm trí của một kẻ đang bế tắc như tôi, thắp lên một tia hy vọng về ngày trở về.
Ngày tôi ra tù, việc đầu tiên tôi làm không phải là ăn mừng, mà là nhấc máy gọi ngay cho anh. Tôi không ngần ngại, không mặc cảm, vì tôi biết mình cần một con đường. Anh Hùng nhận tôi về làm tại Nguyễn Khả Trạc. Những ngày đầu, ánh mắt của đồng nghiệp và ngay cả của anh cũng đầy sự nghi ngại. Một gã vừa bước ra từ bóng tối thì làm được gì? Nhưng họ đã lầm. Tôi lao vào làm việc như một kẻ khát nước, thể hiện năng lực khiến tất cả những nhân viên cũ phải ngỡ ngàng.
Tuy nhiên, sau 6 tháng ngồi ở vị trí tư vấn, tôi bắt đầu cảm thấy sự bất ổn trong chính tâm hồn mình. Hàng ngày, tôi mặc sơ mi, thắt cà vạt, nói về những giấc mơ nghìn đô tại xứ sở Kim Chi, nhưng nhìn lại bản thân, tôi thấy mình thật trống rỗng. Tôi thấy mình tư vấn vẫn còn "non" lắm, vì tất cả chỉ là lý thuyết trên mặt giấy. Nhưng lý do thực sự khiến tôi trằn trọc mỗi đêm không phải là kinh nghiệm nghề nghiệp, mà là đống nợ đang đè nặng trên vai và đôi mắt mỏi mòn chờ đợi của bố mẹ ở quê nhà.
Với đồng lương văn phòng tại Việt Nam, đến bao giờ tôi mới trả hết nợ? Đến bao giờ tôi mới có thể mang về cho mẹ một khoản tiền bù đắp cho những năm tháng bà phải nhục nhã vì tôi? Tôi nhận ra rằng: Nếu cứ tiếp tục ngồi đây, tôi chỉ đang bán đi những giấc mơ của người khác mà đánh mất đi cơ hội của chính mình. Tôi cần tiền. Một số tiền đủ lớn để báo hiếu, để làm lại cuộc đời một cách đàng hoàng nhất.
Và thế là, tôi quyết định rời bỏ công việc văn phòng đang ổn định, rời bỏ sự che chở của anh Hùng để lên đường. Tôi đi Hàn Quốc không phải để dạo chơi, cũng chẳng phải để lấy cái mác trải nghiệm. Tôi đi để "cày ải", để dùng mồ hôi và sức lao động đổi lấy sự tự do về tài chính và danh dự của một thằng đàn ông. Tôi muốn chứng minh rằng: Một kẻ từng ngã xuống hố sâu như tôi, vẫn có thể đứng dậy, sang xứ người và mang về những đồng tiền sạch sẽ nhất để báo đáp công ơn sinh thành. Hàn Quốc, với tôi, chính là trận chiến cuối cùng để tôi lấy lại tất cả những gì đã mất!
0
0 comments
Tran Hung Dao
1
TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BÁT CƠM BUỒNG GIAM ĐẾN KHÁT VỌNG ĐỔI ĐỜI
Success With Korea
skool.com/du-hoc-sinh-thanh-cong-tbt-7193
Success with Korea: Cộng đồng rèn luyện Đạo đức - Trí tuệ - Nghị lực. Nâng tầm tư duy và kỹ năng để người Việt thành công bền vững cùng Hàn Quốc.
Powered by