Có những ngày tôi ngồi một mình, nhìn lại hành trình xây kênh cùng các bạn… mà thấy tim mình ấm lên một cách rất lạ. Ngày đầu, các bạn tìm đến, mỗi người một câu chuyện. Có chị hơn 40 tuổi, nói thật: “Chị không biết quay, không biết nói… cầm điện thoại còn run.” Có em thì bảo: “Em quay hoài mà không ai xem… chắc em không hợp đâu chị.” Có bạn trẻ thì đầy năng lượng, nhưng lại thiếu định hướng: “Em làm cái gì cũng được… nhưng không biết bắt đầu từ đâu.” Tôi không hứa điều gì quá lớn. Tôi chỉ nói một câu rất đơn giản: “Cứ làm đúng từng bước, tôi sẽ ở đây đồng hành cùng bạn.” Và thế là… hành trình bắt đầu. Từng video đầu tiên được quay. Vụng về có. Ngại ngùng có. Xoá đi quay lại cả chục lần cũng có. Có những tối 11-12h đêm, tôi vẫn ngồi góp ý từng câu nói, từng góc quay. Có những lúc các bạn muốn bỏ cuộc, tôi lại nhắn: “Chưa đến lúc đâu… làm thêm một video nữa đi. Tôi vẫn ở đây mà.” Rồi một ngày… Tin nhắn đầu tiên hiện lên: “Chị ơi… em lên 100K view rồi 😭” Tôi mỉm cười. Vài ngày sau: “Chị ơi… video em 500K rồi!” Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Và rồi… Một buổi sáng, khi vừa mở điện thoại… “CHỊ ƠI!!! EM ĐẠT TRIỆU VIEW RỒI!!!” Tôi đứng hình vài giây. Xong rồi… cười như một đứa trẻ. Chưa kịp hết vui, tin nhắn thứ hai đến. Rồi thứ ba. Rồi thứ tư… “Chị ơi em cũng triệu view rồi!” “Chị ơi em không tin nổi luôn!” “Chị ơi… khách nhắn tin liên tục!” Cảm giác đó… thật sự không diễn tả được. Không phải vì con số triệu view. Mà vì tôi biết… Đằng sau mỗi video đó là sự vượt qua nỗi sợ. Là những lần muốn bỏ cuộc nhưng vẫn làm tiếp. Là hành trình một người bình thường… dám bước ra ánh sáng. Và rồi… tối nay. Sau khi kết thúc buổi zoom (rum) cùng thầy bên Lào, tôi thở phào, đặt điện thoại xuống, định nghỉ một chút… Thì ting… Một tin nhắn hiện lên. “Chị ơi… em Hiền đây…” “Video của em… đạt TRIỆU VIEW rồi chị ơi!!!” Tôi bật dậy ngay lập tức. Đọc đi đọc lại mấy lần… Vẫn không tin nổi. Rồi tự nhiên… cười. Một kiểu cười rất thật. Tôi nhắn lại ngay: “Chúc mừng em Hiền!!! Em làm được rồi!!!”